Bài viết

Chiếc Cầu Tre Qua Suối

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Cầu Tre Qua Suối

Năm 1970, ở cuối làng có một con suối nhỏ. Mùa nắng thì lộ đá cuội, mùa mưa nước dâng lên chảy xiết, cuốn theo lá rừng và bùn đất.

Bắc qua suối là một chiếc cầu tre cũ. Không có lan can, không có đinh sắt, chỉ là vài thân tre buộc lại bằng dây rừng.

Người trong làng quen gọi nó là “cầu tạm”, nhưng nó tồn tại đã rất lâu.

Dũng là người thường xuyên qua cầu nhất.

Anh làm nghề đưa thư trong vùng. Mỗi ngày, anh đều phải đi qua con suối này để đến các xóm xa hơn.

“Cầu này có ngày gãy đó,” có người nói.

Dũng chỉ cười:
“Nó chưa gãy thì mình còn đi được.”

Năm 1972, mưa lớn kéo dài. Suối dâng cao, nước đục ngầu, chảy mạnh hơn bình thường.

Một buổi sáng, khi Dũng đến gần cầu, anh thấy một thân tre đã bị lệch.

Gió đêm trước đã làm nó nứt.

Anh dừng lại rất lâu.

Nếu đi tiếp, có thể nguy hiểm. Nếu quay lại, thư sẽ chậm.

Dũng đặt túi thư xuống.

Rồi anh bước lên cầu.

Mỗi bước đi đều nhẹ, rất nhẹ.

Cầu tre rung lên theo nhịp chân.

Đến giữa cầu, anh dừng lại.

Dưới nước là dòng chảy xiết, không thấy đáy.

Một cơn gió thổi qua.

Cầu kêu cót két.

Dũng hít sâu.

Rồi bước tiếp.

Khi sang được bờ bên kia, anh quay lại nhìn.

Chiếc cầu vẫn đứng.

Không sập.

Anh thở ra.

“Vẫn đi được,” anh lẩm bẩm.

Năm 1974, làng bàn chuyện xây cầu mới bằng gỗ chắc chắn hơn. Nhưng chưa kịp làm thì chiến sự lại dồn dập, mọi thứ tạm dừng.

Chiếc cầu tre vẫn được dùng.

Chỉ là ngày càng ít người đi hơn.

Dũng vẫn đi qua đó mỗi ngày.

Có hôm anh gặp một cô gái đứng bên bờ suối, nhìn mãi sang bên kia.

“Cô cần qua à?” anh hỏi.

Cô gật đầu:
“Nhưng tôi sợ cầu.”

Dũng nhìn cầu tre.

Rồi nói:
“Đi sau tôi.”

Cô đi theo anh.

Mỗi bước đều chậm, nhưng không dừng.

Khi sang đến bờ bên kia, cô quay lại nhìn.

“Cảm ơn anh,” cô nói.

Dũng chỉ gật đầu:
“Cầu vẫn ở đó. Chỉ cần đi là được.”

Mùa xuân 1975, chiến tranh kết thúc.

Người làng bắt đầu trở lại nhịp sống cũ. Việc xây cầu mới được khởi động lại.

Ngày chiếc cầu tre được thay bằng cầu gỗ, nhiều người đứng xem.

Dũng cũng có mặt.

Chiếc cầu cũ được tháo xuống từng phần.

Anh nhìn rất lâu.

Một người hỏi:
“Cầu mới chắc hơn, anh vui chứ?”

Dũng im lặng một lúc.

Rồi anh nói:
“Cầu cũ cũng đã đưa mình qua được rất nhiều lần.”

Cầu mới hoàn thành.

Rộng hơn, vững hơn, có lan can.

Nhưng buổi sáng đầu tiên đi qua, Dũng vẫn bước chậm.

Không phải vì sợ.

Mà vì nhớ.

Nhớ những lần từng phải giữ thăng bằng trên những thân tre rung lắc, nhớ những chuyến đi không biết có quay lại được hay không, và nhớ cảm giác chỉ cần còn cầu… là còn đường để đi tiếp.

Anh dừng lại giữa cầu.

Nhìn xuống dòng suối.

Nước vẫn chảy, nhưng hiền hơn trước.

Và lần đầu tiên, anh hiểu:

Không phải chiếc cầu thay đổi con đường.

Mà chính những người đã từng đi qua nó… mới làm cho con đường trở nên vững hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn