CHIẾC CẦU VỒNG
CHIẾC CẦU VỒNG
Ngày anh Bình lên đường, trời vừa tạnh mưa. Trên bầu trời xuất hiện một chiếc cầu vồng rất lớn.
Em gái chỉ lên trời:
“Anh ơi, cầu vồng đẹp quá!”
Bình cười:
“Sau này hòa bình, anh sẽ đưa em đi ngắm cầu vồng.”
Cô bé gật đầu, tin rằng lời hứa ấy nhất định sẽ thành sự thật.
Nhưng anh đi mãi không về.
Mỗi khi trời mưa rồi tạnh, cô bé lại chạy ra sân nhìn lên bầu trời. Cô luôn hy vọng một ngày sẽ thấy anh trở về dưới chiếc cầu vồng năm nào.
Nhiều năm trôi qua, cô đã trở thành một cô giáo.
Một buổi chiều, sau cơn mưa, cầu vồng lại xuất hiện.
Cô đứng trước cổng trường nhìn lên bầu trời. Một học sinh chạy đến hỏi:
“Cô ơi, cầu vồng có thật sự đẹp không?”
Cô mỉm cười:
“Đẹp lắm.”
“Cô đã từng thấy rồi ạ?”
“Rồi. Từ rất lâu trước đây.”
“Với ai vậy cô?”
Cô nhìn chiếc cầu vồng, nhẹ nhàng đáp:
“Với một người cô rất thương.”
Đứa trẻ tò mò:
“Người ấy đâu rồi?”
Cô im lặng một lúc rồi nói:
“Người ấy đã đi xa, nhưng lời hứa của người ấy vẫn còn.”
“Lời hứa gì ạ?”
Cô nhìn những học sinh đang vui đùa trong sân:
“Rằng một ngày nào đó, các em sẽ được lớn lên dưới một bầu trời bình yên.”
Cầu vồng dần nhạt đi.
Cô vẫn đứng đó, mỉm cười.
Ngày anh Bình lên đường, cô chỉ là một cô bé.
Ngày hôm nay, cô đã có thể kể câu chuyện ấy cho thế hệ mới.
Có lẽ anh không thể đưa cô đi ngắm cầu vồng như lời hứa.
Nhưng anh đã để lại cho cô một bầu trời bình yên để mỗi khi mưa tạnh, cô vẫn có thể ngước lên và nhìn thấy những sắc màu của hy vọng.


