CHIẾC CHĂN MỎNG
Mùa đông năm ấy, Tam Đảo lạnh cắt da. Sương xuống dày đến mức hơi thở cũng hóa thành khói trắng. Đơn vị đóng quân tạm trong một lán tre, gió lùa bốn phía. Cả tổ chỉ có đúng một chiếc chăn mỏng, đã sờn mép.
Chiếc chăn được chuyền tay nhau. Đến lượt Hoan – cậu lính trẻ nhất đơn vị – thì người bên cạnh lên cơn sốt rét run bần bật. Hoan nhìn chiếc chăn, do dự một giây rồi nhẹ nhàng đẩy sang.
“Anh đắp đi, em chịu được.”
Đêm đó, Hoan nằm co ro, môi tím tái. Đến sáng thì cậu sốt cao, mê man. Đồng đội phải thay nhau quạt, đút từng thìa nước. Khi tỉnh lại, Hoan chỉ cười yếu, bảo rằng ở nhà quen ngủ không chăn rồi.
Sau chiến tranh, người đồng đội được Hoan nhường chăn sống sót trở về. Ông giữ chiếc chăn mỏng ấy như một kỷ vật. Mỗi mùa đông, ông lại mang ra, không phải để đắp, mà để nhớ rằng: có những hơi ấm được trao đi trong im lặng, nhưng đủ để giữ một con người ở lại với cuộc đời.



