CHIẾC CHUÔNG GIÓ BÊN HIÊN NHÀ
Tiếng chuông gió mộc mạc trở thành âm thanh của ký ức và quê hương Hy Cương.
Trước hiên ngôi nhà nhỏ ở xã Hy Cương, bà Nhàn treo một chiếc chuông gió làm từ những mảnh tre già. Mỗi khi gió từ núi Nghĩa Lĩnh thổi về, tiếng chuông lại ngân lên những âm thanh trong trẻo.
Một ngày nọ, cậu cháu nội hỏi:
– Sao bà không mua chuông bằng kim loại cho đẹp hơn?
Bà mỉm cười, vuốt nhẹ từng thanh tre:
– Tre này được chặt từ mảnh vườn của ông con. Mỗi tiếng chuông đều mang hơi thở của Hy Cương.
Nhiều năm sau, cậu bé lớn lên, học tập ở thành phố. Cuộc sống bộn bề khiến cậu ít có dịp về quê. Đến một ngày trở lại, vừa bước qua cổng, tiếng chuông gió quen thuộc lại vang lên.
Âm thanh ấy khiến mọi ký ức tuổi thơ ùa về: mùi rơm mới, tiếng gà gáy, những chiều theo bà ra vườn.
Cậu nhận ra, có những âm thanh chỉ cần nghe một lần cũng đủ để biết mình đã trở về nhà.



