CHIẾC CHUÔNG NHỎ TRONG BA LÔ
CHIẾC CHUÔNG NHỎ TRONG BA LÔ
Năm 1973, trước ngày lên đường, cậu bé Tâm tặng anh trai một chiếc chuông nhỏ bằng đồng.
Anh bật cười:
“Anh mang theo làm gì?”
“Để anh nhớ em.”
“Anh nhớ rồi.”
“Nhưng vẫn phải mang.”
Anh đành bỏ chiếc chuông vào ba lô.
Những ngày đầu, mỗi khi nghỉ chân, anh lại lấy chiếc chuông ra.
Lắc một cái.
Keng.
Mấy người đồng đội cười:
“Trẻ con thật.”
Anh đáp:
“Em tôi bảo phải giữ.”
Một lần hành quân trong đêm, anh làm rơi chiếc chuông.
Sáng hôm sau, một đồng đội tìm thấy.
Anh ta đưa lại:
“May mà nhặt được.”
Người lính cười:
“Cảm ơn.”
Rồi cất vào túi áo.
Sau đó, anh hy sinh.
Chiếc chuông được đồng đội gửi về nhà.
Tâm lúc ấy đã lớn hơn.
Cậu cầm chiếc chuông rất lâu.
“Kêu được không anh?”
Không ai trả lời.
Tâm tự lắc.
Keng.
Một âm thanh rất nhỏ vang lên.
Cậu bật khóc.
Nhiều năm sau, Tâm trở thành giáo viên.
Chiếc chuông vẫn nằm trong ngăn bàn.
Mỗi khi học sinh mất trật tự, cậu thường lắc một cái.
Keng.
Cả lớp im lặng.
Một hôm, một học sinh hỏi:
“Thầy mua chuông này ở đâu vậy?”
Tâm cười.
“Không mua.”
“Thế ở đâu có?”
“Anh thầy cho.”
“Anh thầy đâu rồi?”
Tâm nhìn ra cửa sổ.
“Đi xa rồi.”
Năm tháng trôi qua.
Tâm già.
Một ngày, trường tổ chức lễ trưởng thành cho học sinh cuối cấp.
Tâm mang chiếc chuông ra.
Ông lắc một lần.
Keng.
Rồi nói:
“Ngày mai các em sẽ đi những con đường khác nhau.”
“Có người đi rất xa.”
“Có người sẽ trở về.”
“Cũng có người chỉ còn lại trong ký ức của chúng ta.”
Cả sân trường im lặng.
“Nhưng dù đi đâu…”
Ông nhìn chiếc chuông.
“…hãy nhớ mình từng có một nơi để trở về.”
Sau buổi lễ, một học sinh đến hỏi:
“Thầy ơi, em có thể giữ chiếc chuông một ngày không?”
Tâm ngạc nhiên.
“Để làm gì?”
“Em muốn mang nó về cho mẹ nghe.”
“Được.”
Cậu bé cầm lấy.
Tối hôm ấy, chiếc chuông vang lên trong một căn nhà nhỏ.
Mẹ cậu hỏi:
“Cái gì vậy?”
“Chuông của thầy.”
“Để làm gì?”
Cậu bé cười:
“Để mẹ biết con đã về.”
Sáng hôm sau, cậu đem trả.
Tâm nhận lại.
Chiếc chuông vẫn nguyên vẹn.
Ông mỉm cười.
Nhiều năm sau, Tâm mất.
Học sinh cũ trở về dự tang.
Chiếc chuông được đặt trên bàn.
Một người trong số họ khẽ lắc.
Keng.
Không ai nói gì.
Âm thanh ấy nhỏ đến mức gần như tan vào gió.
Nhưng với những người đứng đó,
nó giống như một lời gọi.
Từ một người anh dành cho em trai.
Từ một người thầy dành cho học trò.
Và từ một thế hệ đã đi qua chiến tranh
dành cho những người đang sống.
Hãy đi thật xa nếu muốn.
Nhưng đừng quên đường trở về.


