Chiếc Chuông Xe Đạp
Chiếc Chuông Xe Đạp
Ông Minh có một chiếc xe đạp Phượng Hoàng đã hơn bốn mươi năm tuổi.
Xe cũ đến mức lớp sơn gần như mất hết.
Nhưng chiếc chuông vẫn còn hoạt động.
Mỗi sáng ông lại bấm thử một tiếng trước khi ra khỏi nhà.
Âm thanh leng keng ấy đưa ông trở về những ngày đầu sau hòa bình.
Khi ấy, cả huyện chỉ có vài chiếc xe đạp.
Ai sở hữu một chiếc đều quý như báu vật.
Ông dùng chiếc xe để chở lúa.
Chở phân bón.
Chở con đi học.
Chở vợ đi chợ.
Có những đoạn đường bùn ngập đến trục bánh.
Ông phải dắt bộ hàng cây số.
Nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Nhiều năm trôi qua.
Xe máy rồi ô tô xuất hiện.
Chiếc xe đạp cũ được đưa vào góc nhà.
Thế nhưng ông vẫn giữ lại.
Bởi với ông, tiếng chuông ấy là âm thanh của những ngày đất nước bắt đầu hồi sinh từ những điều giản dị nhất.



