CHIẾC CÒI BÁO ĐỘNG
Chiếc còi báo động treo ở đầu làng đã cũ, thân gỗ sẫm màu vì mưa nắng. Mỗi lần còi vang lên, mọi người lập tức bỏ dở công việc, chạy về hầm trú ẩn.
Người thổi còi là bác Tư – một người gầy gò nhưng mắt rất tinh. Có hôm còi vang lên sớm hơn thường lệ. Nhờ vậy, làng tránh được một trận bom bất ngờ.
Sau chiến tranh, chiếc còi không còn dùng nữa. Nhưng mỗi khi nhìn nó, tôi nhớ mãi âm thanh khẩn cấp ấy – âm thanh đã cứu cả một ngôi làng.



