Chiếc còi báo động giữa những ngày lửa đạn ở Ngã ba Đồng Lộc
Câu chuyện kể về một người dân Hà Tĩnh từng trực tiếp tham gia hỗ trợ lực lượng tại khu vực Ngã ba Đồng Lộc trong những năm tháng ác liệt.
Ông Nguyễn Văn Thịnh từng là một thanh niên địa phương tham gia hỗ trợ vận chuyển nhu yếu phẩm và san lấp đất đá tại khu vực Ngã ba Đồng Lộc – nơi được xem là “tọa độ lửa” của Hà Tĩnh.
Ông kể, ngày đó thứ âm thanh ám ảnh nhất không phải tiếng bom mà là tiếng còi báo động.
Mỗi lần còi vang lên, tất cả mọi người lập tức lao xuống hầm hoặc tìm nơi trú ẩn.
Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, mọi người lại chạy lên mặt đường.
Xe phải thông.
Đường phải thông.
Không ai cho phép mình nghỉ lâu hơn vài phút.
Ông nhớ một buổi chiều, đất đá vừa san xong thì máy bay quay lại ném bom.
Một hố bom lớn xuất hiện ngay giữa đường.
Cả đội lại lao vào làm việc trong đêm.
Chiếc còi báo động hôm ấy bị hỏng sau một trận bom.
Ông giữ lại chiếc còi méo mó ấy như một kỷ vật.
“Nghe tiếng còi là biết sống chết chỉ cách nhau vài giây”, ông kể.
Nhiều năm trôi qua, chiếc còi cũ vẫn nằm trong tủ kính gia đình ông.
Nó nhắc ông nhớ về một thời tuổi trẻ sống giữa lằn ranh sinh tử.



