CHIẾC CÒI ĐẤT SÉT: BINH NHẤT NGUYỄN VĂN THẮNG
CHIẾC CÒI ĐẤT SÉT: BINH NHẤT NGUYỄN VĂN THẮNG
Nếu ai đó hỏi tôi điều gì làm tôi day dứt nhất sau nửa thế kỷ bước ra khỏi khói lửa biên giới, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: Đó là tiếng còi đất sét của cậu Binh nhất Nguyễn Văn Thắng. Thắng sinh năm 1958, nhỏ hơn tôi hai tuổi, quê ở xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Cậu ấy là lính mới của Đại đội 7, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 9, Sư đoàn 339, Quân khu 9 (C7 D5 E9 F339 QK 9). Ngày đầu nhận súng, Thắng còn lóng ngóng, đêm ngủ hay khóc thầm vì nhớ mẹ. Những lúc rảnh rỗi giữa hai trận đánh, cậu ấy hay ra bờ suối nhào nặn những chiếc còi bằng đất sét, thổi lên những âm thanh nghẹn ngào, da diết mô phỏng điệu hò ví giặm quê nhà.
Đó là ngày 28 tháng 7 năm 1978 – một ngày định mệnh mà máu của đơn vị chúng tôi đã nhuộm đỏ vùng ven biên giới. Mũi tiến công của C7 bị chặn đứng trước hỏa lực đại liên ngầm cực kỳ tàn bạo của giặc từ một lô cốt cố thủ. Đồng đội ngã xuống quá nhiều, bầu không khí sặc sụa mùi thuốc súng và thịt da cháy khét. Tôi bị mảnh đạn găm vào chân, bất lực nằm chịu trận giữa khoảng đất trống không một vật che chắn.
Thấy họng súng địch đang hướng về phía tôi chuẩn bị nhả đạn kết liễu, Thắng từ phía sau chiến hào đã hét lên một tiếng xé lòng. Cậu ấy không ôm bộc phá, cũng chẳng còn đạn, cậu chỉ dùng hết sức bình sinh lao thẳng người ra ngoài để làm bia đỡ đạn cho tôi. Loạt đạn của kẻ thù găm chi chít vào cơ thể thanh xuân của người chiến sĩ mười hai mươi tuổi. Thắng đổ rạp xuống ngay trước mắt tôi, máu trào ra ngập đầy khóe mắt.
Kỷ vật thiêng liêng còn sót lại trong túi áo bạt sờn vai của Thắng là chiếc còi đất sét chưa kịp nung, dẫu bị sức ép của bom làm nứt vỡ làm đôi nhưng vệt máu tươi của cậu đã thấm đẫm vào lòng đất sét, biến nó thành một màu đỏ son vĩnh cửu. Tiếng còi ấy đã tắt lịm vào ngày 28 tháng 7 năm ấy, nhưng nó trở thành âm thanh ám ảnh suốt cuộc đời tôi, một nốt lặng kiêu hãnh khẳng định: Thế hệ của Thắng đã ngã xuống một cách thanh khiết nhất để bảo vệ vẹn nguyên dải đất biên thùy của Tổ quốc.



