CHIẾC CÒI ĐỒNG VÀ HIỆU LỆNH PHÁO SÁNG NƠI ĐÈO LÙM BÙM
CHIẾC CÒI ĐỒNG VÀ HIỆU LỆNH PHÁO SÁNG NƠI ĐÈO LÙM BÙM
Nhân chứng kể lại: Cô Phạm Thị Hòa (Cựu thanh niên xung phong Đại đội 5, Lữ đoàn 22)
"Trọng điểm ngã ba Lùm Bùm trên đất bạn Lào năm 1971 là nơi máy bay AC-130 của địch săn lùng xe vận tải của ta khủng khiếp nhất. Cứ nghe tiếng động cơ gầm rú là chúng thả pháo sáng rực trời để dập bom. Nhiệm vụ của tổ nữ thanh niên xung phong chúng tôi là đứng trên các đỉnh đồi cao để quan sát và còi báo động cho đoàn xe.
Chị đại đội trưởng có một chiếc còi đồng nhỏ mua từ thời còn đi học ở Hà Nội. Đêm đó, khi một tốp xe chở đạn đang vượt qua cua hiểm thì pháo sáng địch bùng nổ, soi rõ mồn một đội hình. Không một chút đắn đo, chị nhảy lên khỏi hầm chốt, dùng hết sức bình sinh thổi một hồi còi đồng vang dội, đồng thời đốt một cây đuốc dầu dừa chạy ngược về hướng vách đá trống để thu hút hỏa lực địch về phía mình.
Tiếng còi đồng thời hoa lửa đêm ấy vang lên đanh thép giữa tiếng gầm rú của bom đạn. Đoàn xe kịp thời tắt đèn, lùi vào hang đá an toàn, còn trận địa nơi chị đứng bị bom phạt trọc một mảng lớn. Chị bị thương nặng nhưng tay vẫn nắm chặt chiếc còi đồng nhỏ xíu – kỷ vật đã đánh đổi bằng xương máu để bảo vệ mạch máu giao thông cho Tổ quốc."



