CHIẾC CÒI ĐỒNG VÀ KHÚC CA KHÔNG TÊN
CHIẾC CÒI ĐỒNG VÀ KHÚC CA KHÔNG TÊN
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Đình Hùng (Cựu chiến binh Trung đoàn 101, Sư đoàn 325)
"Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị là một ký ức mà suốt đời này tôi không thể nào quên. Bản thân tôi lúc đó là tiểu đội trưởng hành quân vào giữ chốt. Trong túi áo ngực của tôi luôn có một vật bất ly thân: chiếc còi đồng nhỏ do bố tôi – một người lính chống Pháp – để lại. Nó không chỉ là mệnh lệnh, nó là linh hồn của cả tiểu đội.
Giữa trận địa Thành cổ, bom băm nát từng mét đất, gạch đá sụt lở thành tro bụi. Tiếng pháo gầm rú khiến tai chúng tôi ù đặc, không thể nghe thấy tiếng hét của nhau. Mỗi lần có lệnh xung phong hoặc chuyển hướng phòng ngự, tôi lại ngậm chặt chiếc còi đồng, dùng hết sức bình sinh để thổi. Tiếng còi lảnh lót, sắc lẹm đâm xuyên qua làn bom đạn, trở thành định hướng cho anh em lao lên.
Có một đêm, hầm của chúng tôi bị sập do bom khoan. Tôi và ba đồng chí nữa bị chôn vùi dưới lòng đất tối tăm, ngột ngạt. Không khí cạn dần, đất đè nặng lên ngực đau nhói. Trong bóng tối mênh mông và sự ranh giới mong manh giữa cái chết và sự sống, tôi không còn đủ sức để cào đất. Tay tôi mò mẫm chạm thấy chiếc còi treo trên cổ. Tôi dồn chút tàn lực cuối cùng, thổi lên từng hồi ngắt quãng: 'Tít... tít... tít...'
Chính tiếng còi kiên cường ấy đã dẫn đường cho đồng đội phía trên tìm đến. Họ đào bới điên cuồng bằng tay không để lôi chúng tôi ra khỏi tử thần. Chiếc còi đồng ngày ấy bị móp méo một bên do mảnh đạn văng trúng, nhưng nó đã cùng tôi đi qua 81 ngày đêm rực lửa. Đối với tôi, tiếng còi ấy chính là khúc ca định mệnh, khúc ca của tình đồng đội bất tử."


