CHIẾC CÒI NHỎ TREO TRÊN CỔ
CHIẾC CÒI NHỎ TREO TRÊN CỔ
Anh Nam luôn đeo trước ngực một chiếc còi nhỏ đã xỉn màu theo năm tháng.
Đó là tín hiệu để gọi đồng đội mỗi khi hành quân trong đêm tối hoặc giữa mưa rừng dày đặc.
Có những hôm sương xuống kín lối, người đi trước chỉ cách vài mét cũng không còn nhìn thấy nhau.
Mỗi lần ấy, tiếng còi của anh lại vang lên ngắn gọn giữa núi rừng yên tĩnh.
Âm thanh nhỏ thôi nhưng đủ khiến mọi người thấy yên tâm tiếp tục bước đi.
Một chiến sĩ trẻ từng nói: “Nghe tiếng còi là biết còn đồng đội bên cạnh.”
Đêm ấy, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua khu rừng thấp đầy cỏ cháy.
Một thương binh bị mắc lại giữa hố bom ngập bùn đất.
Anh Nam lao tới kéo đồng đội xuống giao thông hào giữa màn khói lửa mịt mù.
Nhiều năm sau, tiếng còi nhỏ năm ấy vẫn còn vang trong ký ức của thời hoa lửa.


