CHIẾC CÒI NHỎ TREO TRƯỚC NGỰC
CHIẾC CÒI NHỎ TREO TRƯỚC NGỰC
Anh Nam luôn đeo chiếc còi nhỏ trước ngực để báo hiệu khi hành quân giữa rừng sâu.
Có những đêm sương dày đặc đến mức đứng cách vài bước chân cũng không nhìn thấy nhau.
Mỗi lần tiếng còi vang lên, cả đội hình lại yên tâm bám theo hướng di chuyển.
Một chiến sĩ trẻ cười bảo tiếng còi nghe như tiếng gọi của đồng đội giữa đêm tối.
Anh Nam chỉ cười rồi kéo lại dây súng đã sờn cũ.
Ngoài trời, gió núi rít qua các tán cây nghe hun hút.
Tiểu đội lặng lẽ bước tiếp trên con đường đầy bùn đỏ.
Đến gần sáng, bom địch bất ngờ trút xuống đoạn đường hành quân.
Anh Nam quay lại kéo một thương binh khỏi mép hố bom còn bốc khói.
Chiếc còi nhỏ năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


