Cựu chiến binh

Chiếc còi tre của cậu bé liên lạc

Một cậu bé nhỏ tuổi được giao nhiệm vụ làm liên lạc cho bộ đội. Với chiếc còi tre nhỏ bên mình, cậu đã nhiều lần kịp thời báo hiệu nguy hiểm, giúp bộ đội tránh được những tình huống bất ngờ.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh, vùng rừng núi thuộc tỉnh Tuyên Quang là nơi bộ đội thường đóng quân và hoạt động.

Người dân trong vùng luôn sẵn sàng giúp đỡ bộ đội.

Trong số đó có một cậu bé nhỏ tuổi tên Lương Văn Bình.

Khi ấy, Bình mới khoảng mười hai tuổi.

Dáng người nhỏ bé.

Nhưng rất nhanh nhẹn.

Cậu thường theo chân các anh bộ đội đi lấy nước, nhặt củi.

Nhìn thấy sự nhanh nhẹn của Bình, một chú bộ đội hỏi:

"Cháu có muốn giúp các chú làm liên lạc không?"

Bình gật đầu ngay.

Từ hôm đó, Bình được giao nhiệm vụ chuyển tin nhắn giữa các tổ bộ đội trong khu vực.

Để tiện báo hiệu khi có nguy hiểm, các chú bộ đội đã làm cho Bình một chiếc còi nhỏ bằng tre.

Chiếc còi rất đơn giản.

Được vót từ một đoạn tre nhỏ.

Âm thanh phát ra tuy không lớn nhưng đủ để người gần đó nghe thấy.

Bình luôn đeo chiếc còi ấy trước ngực.

Một buổi sáng, khi đang đi qua một con đường nhỏ trong rừng, Bình nghe thấy những âm thanh lạ.

Tiếng cành cây gãy.

Tiếng bước chân nặng nề.

Cậu dừng lại.

Nấp sau một gốc cây lớn.

Quan sát thật kỹ.

Ở phía xa, Bình nhìn thấy vài bóng người đang di chuyển.

Cậu cảm thấy có điều bất thường.

Không chần chừ, Bình đưa chiếc còi tre lên miệng.

Thổi một hồi còi ngắn theo đúng tín hiệu đã được hướng dẫn.

Âm thanh vang lên giữa khu rừng yên tĩnh.

Ngay sau đó, Bình nhanh chóng chạy về phía lán của bộ đội.

Khi nghe tiếng còi báo hiệu, các chú bộ đội lập tức thay đổi vị trí.

Nhờ tín hiệu kịp thời của Bình, đơn vị đã tránh được một tình huống nguy hiểm.

Sau sự việc ấy, các chú bộ đội rất khen ngợi Bình.

Một chú bộ đội xoa đầu cậu:

"Cháu nhỏ nhưng rất dũng cảm."

Bình chỉ cười.

Cậu cảm thấy tự hào vì đã làm được việc có ích.

Trong những tháng sau đó, Bình tiếp tục làm nhiệm vụ liên lạc.

Chiếc còi tre luôn theo cậu trong mọi chuyến đi.

Có lần trời mưa lớn, đường rừng trơn trượt.

Bình bị ngã nhiều lần.

Nhưng cậu vẫn đứng dậy, tiếp tục chạy.

Vì cậu biết rằng tin nhắn mình mang theo rất quan trọng.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Bình trưởng thành.

Chiếc còi tre năm nào đã cũ đi.

Nhưng cậu vẫn giữ lại.

Như một kỷ vật của tuổi thơ.

Một tuổi thơ gắn liền với trách nhiệm và lòng dũng cảm.

Mỗi khi kể lại câu chuyện ấy, ông Bình thường nói:

"Tuổi nhỏ cũng có thể làm việc lớn, nếu biết cố gắng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn