Chiếc củ sắn lùi gạt vội lớp tro bếp bẻ đôi chia nhau
Đặt chân đến chiến trường miền Đông Nam Bộ — nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mong manh như một sợi tóc, ông Phạm Văn Cát cùng đồng đội bước vào những trận đánh giằng co nảy lửa. Giữa cái nắng cháy da người của rừng cao su và mùi khói pháo khét nồng trong chiến hào đất đỏ, ông Cát đã kiên cường bám trụ từng thước đất.
Có những đợt trận địa bị máy bay B-52 rải thảm, đất đá sạt lở lấp gần hết hầm. Ngay khi dải bom vừa dứt, ông Cát lại quẹt vội lớp khói súng bám đen trên mặt, ôm chặt báng súng nhô lên khỏi chiến hào để cản bước tiến của địch.
Giữa lằn ranh sinh tử, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa thiêng liêng nhất:
Chiếc củ sắn lùi gạt vội lớp tro bếp bẻ đôi chia nhau.
Ca nước suối hiếm hoi chuyền tay giữa hai đợt pháo kích.
Lời nhắn gửi vội vàng vội vã: "Nếu tớ không về, nhớ nhắn giúp mẹ tớ một lời..."
Nhiều người anh em chung bát cơm, chung chiến hào với ông Cát đã mãi mãi nằm lại nơi vách đá, rừng sâu. Sự hy sinh ấy không làm ông nhụt chí, mà trở thành mệnh lệnh thôi thúc người chiến sĩ Phạm Văn Cát càng thêm chắc tay súng tiến về phía trước.



