Chiếc cuốc của người mở đường
Đường Trường Sơn không tự nhiên mà có, các cháu ạ. Để những đoàn người và xe có thể đi qua, bộ đội công binh cùng lực lượng thanh niên xung phong phải ngày đêm mở đường, sửa đường, bắc cầu và khắc phục những đoạn bị hư hỏng.
Ông là chiến sĩ công binh. Người bạn thân nhất của ông khi ấy không phải vật gì quý giá, mà là một chiếc cuốc cán gỗ.
Sáng cầm cuốc mở đường, tối ông lại đặt nó ngay bên chỗ nằm. Cán cuốc được dùng lâu đến mức nhẵn bóng.
Trong đội làm đường có một cô thanh niên xung phong tên Lan. Lan quê Hà Tĩnh, tuổi còn trẻ nhưng làm việc rất nhanh. Ai mệt, cô đều động viên:
– Mỗi người thêm một nhát cuốc thì đoàn xe sẽ đến gần miền Nam thêm một bước.
Một hôm, mưa lớn khiến đất đá từ sườn núi tràn xuống lấp một đoạn đường. Phía sau, đoàn xe đang chờ. Người chỉ huy thông báo:
– Chúng ta phải cố gắng thông đường sớm.
Tất cả lập tức bắt tay vào việc. Người xúc đất, người chuyển đá, người chặt cây bị đổ. Bùn bám đầy quần áo, mồ hôi hòa với nước mưa, nhưng không ai dừng lại.
Đến gần nửa đêm, mọi người đã rất mệt mà con đường vẫn chưa thông. Một chiến sĩ trẻ ngồi xuống, thở dài:
– Đất đá nhiều thế này, không biết làm đến sáng có xong không.
Lan chống cuốc, nói:
– Đừng nhìn cả đống đất. Mỗi người chỉ cần làm hết phần trước mặt mình. Nhiều phần nhỏ cộng lại sẽ thành con đường.
Nghe vậy, mọi người lại tiếp tục.
Ông cũng tự nhắc mình không nhìn lên đoạn đường còn ngổn ngang. Ông chỉ tập trung xúc từng nhát đất. Người bên cạnh đón lấy, chuyển ra xa. Từng người làm đều tay, đất đá dần được thu dọn.
Gần sáng, chiếc xe đầu tiên có thể đi qua. Người lái xe giảm tốc, giơ tay chào đội mở đường. Những xe phía sau lần lượt nối tiếp.
Lan đứng bên đường, trên khuôn mặt còn lấm bùn nhưng nụ cười rất tươi:
– Các anh nhìn xem, công sức của chúng ta đang đi qua kia kìa!
Đoàn xe đi hết, mọi người mới ngồi xuống nghỉ. Không có bánh kẹo để mừng, chỉ có một nồi nước nóng và mấy nắm cơm. Nhưng ai cũng vui vì con đường đã được nối lại.
Vài ngày sau, chiếc cuốc của ông bị gãy cán. Ông tiếc lắm. Lan tìm một đoạn gỗ chắc, cùng ông làm lại cán mới.
Cô nói vui:
– Cuốc cũng như người, mệt thì phải được chăm sóc. Sửa xong lại tiếp tục làm việc.
Sau chiến tranh, ông giữ phần lưỡi cuốc mang về quê. Nó đã mòn, không còn dùng tốt, nhưng là kỷ vật nhắc ông nhớ những tháng ngày mở đường.
Các cháu thân mến, không phải việc khó nào cũng được giải quyết trong một lần. Có việc cần rất nhiều bàn tay, nhiều ngày tháng và hàng nghìn cố gắng nhỏ.
Khi gặp một bài học khó, đừng vội nói “con không làm được”. Hãy bắt đầu từ phần đơn giản nhất. Mỗi ngày làm thêm một chút, rồi các cháu sẽ thấy con đường dần hiện ra dưới chính bước chân của mình.



