Chiếc đài bán dẫn nhỏ và những đêm thức trắng nghe tin tức hậu phương
Câu chuyện về niềm an ủi tinh thần quý giá nhất của người lính xa nhà giữa rừng già Campuchia.
Giữa những đêm rừng Campuchia tĩnh mịch, khi tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió hú qua những tán thốt nốt, thứ duy nhất kết nối người lính tình nguyện Việt Nam với quê nhà chính là chiếc đài phát thanh nhỏ xíu bắt sóng ngắn.
Bác Trần Văn Minh (cựu chiến binh chiến trường Kampong Thom, nay mang di chứng sốt rét rừng ác tính) chia sẻ:
Sợi dây nối liền hai miền yêu thương: Tiểu đội của bác có một chiếc đài bán dẫn cũ kỹ bọc trong nhiều lớp túi nilon chống ẩm để tránh những trận mưa tầm tã. Cứ mỗi lần chiều xuống, sau khi hoàn thành công tác gác sách và củng cố hầm hào, anh em lại quây quần bên chiếc đài để nghe chương trình tiếng nói Việt Nam, nghe những bản tin thời sự về quê hương và những khúc ca quê nhà da diết.
Bác Minh nhớ mãi những lần đài chập chờn vì pin yếu, anh em phải chuyền tay nhau áp sát tai vào chiếc loa nhỏ, nín thở nghe từng câu chữ. Bác bùi ngùi kể: "Nghe giọng đọc quen thuộc từ đài phát thanh, nghe tin đồng bào hậu phương đang ngày đêm thi đua lao động sản xuất, gửi trọn tình cảm ra tiền tuyến, mọi mệt nhọc, đói khát hay những cơn sốt rét rừng hành hạ đều như biến mất. Chiếc đài nhỏ ấy chính là ngọn lửa sưởi ấm những trái tim xa xứ, tiếp thêm sức mạnh để anh em vững tay súng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc tế".



