Chiếc Đài Bán Dẫn Trong Hầm Chữ A
Giữa những ngày chiến sự ác liệt ở Quảng Trị, một chiếc đài bán dẫn nhỏ đã mang theo tiếng nói của hậu phương, tiếp thêm niềm tin cho những người lính nơi tuyến lửa. Câu chuyện về chiếc đài và người đồng đội đã gìn giữ nó bằng cả tuổi xuân là ký ức không bao giờ phai nhạt của một thời hoa lửa.
Ông Võ Văn Khải vẫn nhớ rõ mùa hè năm 1972, khi đơn vị công binh của ông ngày đêm làm nhiệm vụ sửa đường, bắc cầu và vận chuyển thương binh qua những điểm nóng ở Quảng Trị. Cuộc sống trong những căn hầm chữ A chật hẹp luôn gắn liền với tiếng pháo và mùi đất ẩm.
Trong tiểu đội của ông có chiến sĩ Nguyễn Văn Duy, quê ở Hải Phòng, vốn là thợ điện trước khi nhập ngũ. Duy rất khéo tay và luôn mang theo một chiếc đài bán dẫn nhỏ do cha anh để lại.
Chiếc đài đã cũ, nhiều lần hỏng hóc, nhưng Duy vẫn kiên nhẫn sửa chữa. Mỗi tối, sau giờ làm nhiệm vụ, cả tiểu đội lại quây quần trong hầm chữ A, chăm chú lắng nghe những bản tin từ hậu phương, những bài hát cách mạng và đôi khi là chương trình đọc thư của thính giả.
Duy thường nói:
– Chỉ cần nghe tiếng phát thanh thôi, tôi có cảm giác quê hương đang ở rất gần.
Có những đêm pháo sáng rực cả bầu trời, mọi người vẫn ngồi sát bên nhau, lặng im nghe từng lời phát thanh viên. Tiếng nói ấy giúp họ quên đi mệt mỏi và thêm vững tin vào ngày chiến thắng.
Tháng Chín năm 1972, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp khắc phục một đoạn đường bị đánh phá. Trong lúc đang đưa thương binh vào hầm tránh pháo, một loạt đạn bất ngờ trút xuống.
Nguyễn Văn Duy đã lao trở lại để cứu chiếc ba lô chứa tài liệu thông tin và kéo một đồng đội bị thương vào nơi an toàn. Anh bị mảnh pháo găm trúng và anh dũng hy sinh.
Khi thu dọn tư trang của đồng đội, ông Võ Văn Khải tìm thấy chiếc đài bán dẫn vẫn nằm nguyên trong ba lô. Mặt kính đã nứt, nhưng khi thay pin, tiếng phát thanh vẫn vang lên yếu ớt.
Ông Khải xúc động kể:
– Hôm đó, cả tiểu đội ngồi lặng trong hầm. Tiếng bài hát phát ra từ chiếc đài khiến ai cũng rơi nước mắt. Chúng tôi cảm giác như Duy vẫn đang ngồi đó, mỉm cười với anh em.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Khải mang chiếc đài về Hải Phòng trao lại cho gia đình Duy. Người cha già vuốt nhẹ lên lớp sơn đã bạc màu rồi nghẹn ngào:
– Nó giống tôi ngày trẻ, mê nghe đài lắm. Không ngờ chiếc đài này lại đi cùng con qua cả chiến tranh…
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ông Võ Văn Khải vẫn nhớ những đêm ngồi trong hầm chữ A lắng nghe tiếng phát thanh giữa bom đạn.
Ông xúc động nói:
“Chiếc đài nhỏ ấy không chỉ mang tiếng nói của hậu phương, mà còn mang theo niềm tin và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ. Những người đồng đội của tôi đã sống và chiến đấu với một trái tim đầy hy vọng như thế.”



