Cựu Thanh niên xung phong

CHIẾC ĐÀI CŨ TRONG MÙA HOA LỬA

Câu chuyện kể về một cựu thanh niên xung phong và chiếc đài cũ – kỷ vật gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt. Qua lời kể chân thực, câu chuyện không chỉ tái hiện ký ức “thời hoa lửa” mà còn truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và trách nhiệm tiếp nối truyền thống dân tộc.

Bắc Ninh01/04/2026Nguyễn Như Thanh (Đoàn xã Trường Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn, ánh nắng vàng rơi nhẹ xuống sân nhà ông Lâm – một cựu thanh niên xung phong đã ngoài 80 tuổi. Nhóm học sinh Trường THCS đến thăm, mang theo máy quay, sổ tay và cả sự háo hức.

Minh – lớp trưởng – nhẹ nhàng hỏi:
“Thưa ông, trong chiến tranh, điều gì khiến ông nhớ nhất ạ?”

Ông Lâm không trả lời ngay. Ông bước vào nhà, mang ra một chiếc đài cũ, lớp sơn đã bong tróc, nhưng vẫn được lau chùi cẩn thận.

“Chiếc đài này… đã cùng ông đi qua những ngày bom đạn,” ông nói chậm rãi.

Cả nhóm im lặng.

Ông kể, ngày ấy, giữa núi rừng Trường Sơn, tiếng đài phát thanh chính là sợi dây nối liền hậu phương với tiền tuyến. Mỗi tối, sau khi san lấp hố bom, họ lại quây quần bên chiếc đài nhỏ, nghe tin chiến thắng, nghe giọng nói thân quen của đất nước.

“Có những hôm, bom rơi gần lắm… tưởng như không còn nghe được gì nữa,” ông Lâm cười hiền, “nhưng chỉ cần chiếc đài còn phát tiếng… là chúng tôi biết mình còn phải sống, còn phải chiến đấu.”

Minh siết chặt cây bút. Một bạn khác lặng lẽ lau nước mắt.

“Có lần, đơn vị ông chỉ còn lại vài người… nhưng tối hôm đó, chiếc đài vẫn phát bài ‘Tiến quân ca’. Tụi ông đứng nghiêm giữa rừng, hát theo… như một lời hứa với Tổ quốc.”

Không gian như lắng lại.

Minh nhìn chiếc đài – không còn là một vật cũ kỹ, mà là một chứng nhân của lịch sử, của niềm tin và ý chí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn