CHIẾC ĐÀI NHỎ BẮT SÓNG QUÊ NHÀ
CHIẾC ĐÀI NHỎ BẮT SÓNG QUÊ NHÀ
Anh Phúc có một chiếc đài bán dẫn nhỏ được bọc kín trong túi nilon để tránh mưa rừng.
Mỗi tối, khi đơn vị nghỉ chân, anh lại xoay thật chậm chiếc núm vặn để dò sóng phát thanh từ hậu phương.
Tiếng rè rè vang lên giữa căn hầm đất tối om rồi bất chợt hiện ra giọng đọc quen thuộc của phát thanh viên.
Cả tiểu đội im lặng lắng nghe từng bản tin, từng bài hát về quê hương đất nước.
Có chiến sĩ trẻ vừa nghe vừa lặng lẽ quay mặt đi lau nước mắt vì nhớ nhà.
Anh Phúc khẽ nói: “Nghe giọng quê là thấy gần nhà rồi.”
Ngoài trời, gió rừng vẫn thổi hun hút qua những tán cây già.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị pháo kích dữ dội khi đang vượt qua khu đồi thấp.
Anh Phúc lao ra kéo một thương binh bị mắc lại giữa hố bom đầy đất đá và khói bụi.
Nhiều năm sau, tiếng chiếc đài nhỏ bắt sóng quê nhà vẫn còn trong ký ức của thời hoa lửa.


