CHIẾC ĐÀI NHỎ GIỮA RỪNG
CHIẾC ĐÀI NHỎ GIỮA RỪNG
Anh Phong là người duy nhất trong đơn vị có một chiếc đài bán dẫn nhỏ. Chiếc đài cũ kỹ được anh bọc trong nhiều lớp vải dầu để tránh mưa rừng làm hỏng.
Mỗi tối, sau giờ trực gác, anh lại lặng lẽ bật đài thật nhỏ để nghe tin tức từ hậu phương.
Giữa tiếng rè rè chập chờn, mọi người cố ghé sát lại để nghe từng bản tin, từng bài hát phát ra giữa rừng sâu.
Có hôm bắt được chương trình ca nhạc, cả đơn vị im lặng rất lâu.
Tiếng hát từ quê nhà khiến ai cũng nhớ về mái nhà cũ, về bữa cơm gia đình hay con đường làng thân thuộc.
Anh Phong thường nói:
“Chỉ cần nghe tiếng nói ngoài kia là biết đất nước mình vẫn đang sống.”
Một đêm cuối năm, đơn vị đang nghỉ thì địch bất ngờ pháo kích.
Tiếng nổ dội xuống dữ dội khiến lán trại rung chuyển.
Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ bị kẹt dưới hầm đất sập.
Anh Phong lao tới đào đất cứu người.
Đôi bàn tay bật máu giữa khói bụi và tiếng bom.
Người lính kia được kéo ra an toàn.
Nhưng anh Phong bị thương rất nặng.
Khi đồng đội dìu anh vào nơi trú ẩn, chiếc đài nhỏ vẫn còn nằm trong tay anh, phát ra tiếng nhạc rè yếu ớt giữa đêm rừng.
Sau hòa bình, chiếc đài được giữ lại trong phòng truyền thống đơn vị.
Nó nhắc mọi người nhớ về những âm thanh của quê hương từng sưởi ấm biết bao trái tim người lính giữa thời hoa lửa.


