Cựu chiến binh

CHIẾC ĐÀN CŨ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC ĐÀN CŨ

Ngày ấy, giữa những năm tháng chiến tranh, có một chàng trai tên Hùng.

Hùng quê ở một làng nhỏ bên bờ sông. Trước khi nhập ngũ, anh từng là người sửa đàn cho bà con trong vùng. Chiếc đàn cũ kỹ là người bạn thân nhất của anh từ thuở nhỏ.

Ngày lên đường, Hùng mang theo cây đàn.

Một người bạn trong đơn vị nhìn thấy liền hỏi:

— Mang đàn theo làm gì? Ba lô đã nặng lắm rồi!

Hùng cười:

— Khi nào nhớ nhà thì còn có thứ để mà nhớ.

Tối hôm ấy, sau một ngày hành quân dài, cả đơn vị nghỉ lại bên một cánh rừng. Hùng lấy cây đàn ra, nhẹ nhàng gảy vài nốt.

Âm thanh vang lên giữa màn đêm yên tĩnh.

Không ai nói chuyện.

Mỗi người lặng lẽ nhớ về quê nhà của mình.

Có người nhớ mẹ.

Có người nhớ cha.

Có người nhớ người em gái nhỏ.

Còn Hùng nhớ một cô bé hàng xóm tên Mai.

Mai từng nói với anh:

— Sau này anh về, em muốn nghe anh đàn một bài thật vui.

Hùng đã cười và hứa:

— Nhất định.

Những ngày sau đó, cuộc sống của người lính tiếp tục trôi qua trong những cuộc hành quân và những lần chia tay vội vã.

Trong đơn vị, Hùng thân nhất với Tuấn.

Tuấn ít nói nhưng rất tình cảm. Mỗi khi có thư từ quê gửi đến, Tuấn luôn đọc đi đọc lại nhiều lần.

Một đêm, Tuấn hỏi:

— Hùng này, cậu có sợ không?

Hùng nhìn lên bầu trời.

— Có chứ.

— Vậy sao vẫn cười?

Hùng im lặng một lúc rồi đáp:

— Vì nếu mình không cười, mình sẽ nhớ nhà nhiều hơn.

Tuấn bật cười.

Hai người ngồi bên nhau rất lâu.

Đêm ấy, Hùng lại lấy cây đàn ra.

Tuấn nói:

— Sau này nếu cả hai cùng trở về, chúng ta sẽ gặp nhau ở quê cậu.

— Được.

— Cậu đàn, tôi hát.

— Cậu hát dở lắm.

— Dở cũng hát.

Cả hai cùng cười.

Nhưng lời hẹn ấy cuối cùng không thành.

Một ngày nọ, đơn vị phải rời đi gấp.

Trong lúc di chuyển, Hùng bị thất lạc cây đàn.

Anh quay lại tìm nhưng không thể.

Tuấn kéo tay anh:

— Đi thôi! Rồi sẽ tìm được cách.

Hùng nhìn lại phía con đường cũ lần cuối.

Anh không biết rằng đó cũng là lần cuối cùng mình nhìn thấy cây đàn.

Nhiều năm sau.

Chiến tranh kết thúc.

Hùng trở về quê.

Mẹ anh đã già hơn rất nhiều.

Ngôi nhà vẫn còn, dòng sông vẫn chảy, nhưng nhiều người quen đã không còn nữa.

Hùng bắt đầu cuộc sống mới.

Anh mở một cửa hàng sửa nhạc cụ nhỏ bên đường.

Một buổi chiều, khi đang sửa một chiếc đàn cũ cho một người khách, Hùng bất ngờ nhìn thấy một vết xước nhỏ trên thân đàn.

Ba vạch chéo.

Anh đứng sững.

Đó chính là dấu hiệu anh từng khắc lên cây đàn của mình.

Hùng hỏi:

— Bác lấy cây đàn này ở đâu?

Người khách đáp:

— Tôi mua lại từ một gia đình ở vùng phía Bắc. Họ bảo có người nhặt được nó sau chiến tranh.

Hùng cầm cây đàn thật lâu.

Năm tháng đã làm gỗ bạc màu.

Nhưng nó vẫn còn nguyên.

Tối hôm ấy, Hùng mang đàn về nhà.

Anh ngồi dưới hiên.

Đôi tay run run khi chạm vào những dây đàn.

Rồi một âm thanh cũ vang lên.

Mẹ anh từ trong nhà bước ra.

Bà nhìn cây đàn, rồi nhìn con trai.

— Con tìm thấy nó rồi sao?

Hùng gật đầu.

— Vâng.

Mẹ ngồi xuống bên cạnh.

Không ai nói thêm gì.

Bỗng Hùng nghe tiếng trẻ con ngoài ngõ.

Một cậu bé chạy qua, trên tay cầm quyển vở.

Hùng mỉm cười.

Anh nhớ đến lời hứa ngày xưa của Tuấn:

“Nếu cả hai cùng trở về, chúng ta sẽ gặp nhau ở quê cậu.”

Tuấn đã không trở về.

Nhưng Hùng vẫn giữ lời hứa theo cách của riêng mình.

Anh đem cây đàn đến trường làng.

Mỗi cuối tuần, Hùng dạy bọn trẻ hát và chơi những giai điệu đơn giản.

Một hôm, một cô bé hỏi:

— Chú ơi, cây đàn này cũ thế sao chú vẫn giữ?

Hùng nhìn cây đàn, mỉm cười:

— Vì nó giữ hộ chú rất nhiều ký ức.

Cô bé không hiểu hết.

Nhưng cô vẫn ngồi xuống cạnh Hùng.

Ngoài sân, tiếng trẻ con cười vang.

Hùng nhẹ nhàng gảy đàn.

Giai điệu bay theo gió, đi qua hàng cây, qua con đường làng và theo dòng sông trôi về phía xa.

Có lẽ ở đâu đó, những người bạn của anh cũng đang mỉm cười.

Bởi tuổi trẻ của họ tuy đã nằm lại trong những năm tháng chiến tranh, nhưng những ước mơ mà họ từng gìn giữ vẫn tiếp tục sống.

Và cây đàn cũ ấy, sau bao nhiêu năm, vẫn kể câu chuyện về một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa bằng lòng can đảm, tình đồng đội và những ước mơ rất đỗi bình dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC ĐÀN CŨ | Câu chuyện thời hoa lửa