Chiếc Đàn Không Dây
Trong đơn vị văn công dã chiến, Tuấn mang theo một cây đàn cũ, nhiều dây đã đứt. Không có dây thay, anh vẫn ôm đàn, gảy những phím câm lặng.
Mỗi tối, giữa tiếng bom xa, Tuấn kể chuyện bằng âm nhạc tưởng tượng. Đồng đội nhắm mắt, nghe trong lòng vang lên những giai điệu quê nhà.
Một trận bom bất ngờ trút xuống. Tuấn che cây đàn vào ngực. Khi mọi người tìm thấy anh, cây đàn vỡ nát, còn Tuấn thì không tỉnh lại.
Từ đó, trong những đêm yên tĩnh hiếm hoi, nhiều chiến sĩ bảo rằng họ vẫn “nghe” thấy tiếng đàn không dây – thứ âm nhạc được chơi bằng cả một trái tim.



