CHIẾC ĐÀN MANDOLIN TRONG HANG ĐÁ TÀ LÙNG
CHIẾC ĐÀN MANDOLIN TRONG HANG ĐÁ TÀ LÙNG
Nhân chứng kể lại: Bác Chu Văn Hoàn (Cựu chiến binh Cao Bằng)
"Mùa đông năm 1972, đơn vị tôi đóng quân trong hang đá Tà Lùng để huấn luyện trước khi hành quân vào chiến trường miền Nam. Thời tiết biên giới miền Bắc năm đó lạnh thấu xương, gió mùa đông bắc thổi qua các khe đá rít lên từng hồi ghê rợn. Đời sống lính tân binh thiếu thốn đủ đường, từ chiếc chăn bông sờn rách đến những bữa cơm độn ngô, độn sắn ăn với muối rang.
Giữa cái lạnh cắt da cắt thịt và nỗi nhớ nhà da diết của những chàng trai mười tám, đôi mươi, chiếc đàn mandolin của cậu bạn tên Bình chính là 'báu vật tinh thần' duy nhất. Chiếc đàn nhỏ nhắn được Bình bọc cẩn thận trong một lớp vải mưa, nâng niu như mạng sống.
Mỗi tối, sau giờ tắt đèn còi báo động, chúng tôi lại quây quầy bên nhau góc hang. Bình ôm đàn, những ngón tay run rẩy vì lạnh khẽ gảy lên những nốt nhạc lảnh lót. Giai điệu bài hát 'Tình ca' của Hoàng Việt vang lên khẽ khàng, len lỏi qua từng vách đá, sưởi ấm cho những tâm hồn người lính trẻ. Chúng tôi nghe mà mắt đứa nào cũng đỏ hoe, nhớ khói bếp quê nhà, nhớ dáng mẹ tần tảo, nhớ ánh mắt người thương.
Bình đã hy sinh một năm sau đó tại chiến trường Quảng Nam, chiếc đàn mandolin móp méo vì mảnh đạn được tôi mang theo suốt cuộc đời chiến trận. Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi như lại nghe thấy tiếng đàn trong trẻo giữa hang đá lạnh năm xưa, nhắc nhở tôi về một thời thanh xuân gian khổ nhưng ngập tràn niềm tin và khát vọng cống hiến."


