CHIẾC ĐÀN MÔI CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ
CHIẾC ĐÀN MÔI CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ
Cậu chiến sĩ trẻ tên Lâm luôn mang theo một chiếc đàn môi nhỏ trong túi áo ngực.
Mỗi lần nghỉ chân, cậu lại ngồi bên bờ suối thổi những giai điệu quê nhà da diết.
Âm thanh ngân vang khe khẽ giữa rừng sâu khiến ai cũng lặng người nhớ quê.
Anh đội trưởng nhìn cậu rồi cười: “Tiếng đàn này nghe là biết còn hy vọng.”
Lâm ngượng ngùng cúi đầu nhưng mắt ánh lên niềm vui nhỏ bé.
Ngoài trời, ánh chiều tà phủ vàng những triền núi xa mờ trong sương.
Tiếng suối chảy hòa cùng tiếng đàn môi nghe buồn mà đẹp lạ thường.
Đêm ấy, pháo địch bất ngờ dội xuống khu vực đóng quân.
Lâm quay lại cứu một thương binh giữa màn khói bụi mịt mù.
Chiếc đàn môi của người lính trẻ năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


