CHIẾC ĐÀN MÔI GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
CHIẾC ĐÀN MÔI GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Đơn vị anh Lợi đóng quân bên một cánh rừng già suốt nhiều tuần liền để chờ lệnh hành quân. Những ngày ấy mưa rừng kéo dài, đất đỏ bám đầy lên quần áo và ba lô của người lính.
Trong tiểu đội, anh Lợi là người ít nói nhất.
Nhưng mỗi tối, khi công việc đã xong, anh lại lấy từ túi áo ra một chiếc đàn môi nhỏ bằng đồng đã xỉn màu.
Tiếng đàn vang lên khe khẽ giữa màn đêm yên tĩnh.
Âm thanh lúc trầm, lúc cao hòa cùng tiếng côn trùng và tiếng gió rừng khiến ai nghe cũng thấy lòng dịu lại.
Một chiến sĩ trẻ ngồi cạnh khẽ hỏi:
“Anh học thổi từ bao giờ vậy?”
Anh Lợi cười nhẹ:
“Hồi còn ở bản.”
Rồi anh kể ngày nhỏ thường theo cha lên nương. Những đêm ngồi bên bếp lửa, người trong bản hay thổi đàn môi để gọi bạn tình, để nhớ người thương hay chỉ đơn giản là xua đi nỗi buồn của núi rừng.
Ra chiến trường nhiều năm, chiếc đàn môi trở thành thứ duy nhất giúp anh cảm thấy quê nhà vẫn còn rất gần.
Có đêm mưa lạnh, cả tiểu đội ngồi co ro trong hầm trú quân. Tiếng đàn môi lại vang lên khe khẽ giữa bóng tối.
Không ai nói gì.
Nhưng ai cũng thấy lòng mình ấm hơn.
Một chiến sĩ trẻ nhớ mãi đêm ấy vì lần đầu tiên giữa chiến tranh khốc liệt, anh cảm nhận rõ thế nào là tình đồng đội.
Một buổi gần sáng cuối mùa mưa, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp qua khu đồi thấp.
Khi đội hình vừa vượt qua bìa rừng thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Bom nổ rung chuyển cả cánh rừng.
Đất đá tung mù mịt.
Một chiến sĩ trẻ bị thương mắc lại bên mép hố bom, chân không thể đứng dậy.
Giữa tiếng bom và khói bụi, anh Lợi quay lại.
Anh kéo đồng đội vào giao thông hào rồi dùng thân mình che cho bạn giữa loạt đất đá đổ xuống.
Người lính ấy sống sót.
Sau trận bom, chiếc đàn môi nhỏ bị móp mất một góc nhưng anh Lợi vẫn giữ bên mình cho đến ngày hòa bình.
Nhiều năm sau, người đồng đội năm ấy kể rằng, mỗi lần nghe tiếng đàn môi vang lên đâu đó giữa phiên chợ vùng cao, ông lại nhớ về cánh rừng Trường Sơn và người lính năm xưa của thời hoa lửa.


