CHIẾC DAO GĂM VÀ NÉT CHỮ TRÊN BÁNG SÚNG TRƯỜNG BÊN BỜ SÔNG
CHIẾC DAO GĂM VÀ NÉT CHỮ TRÊN BÁNG SÚNG TRƯỜNG BÊN BỜ SÔNG CHẢY
Nhân chứng kể lại: Bác Trịnh Văn Đạt (Cựu chiến binh Sư đoàn 355)
Bối cảnh lịch sử: Tuyến sông Chảy mùa xuân năm 1979 dòng nước chảy xiết và lạnh giá, là con đường vận chuyển vũ khí dã chiến bằng bè mảng quan trọng phục vụ cho tiền tuyến.
"Tháng 2 năm 1979, khu vực ven bờ sông Chảy chứng kiến những trận vây ráp ngạt thở. Đơn vị bộ binh của chúng tôi phải liên tục bám hào công sự, đánh trả các đợt càn quét quy mô lớn của địch để bảo vệ bến vượt vũ khí an toàn cho các đại đội phía trước.
Trước khi bước vào một trận đánh cảm tử mở đường máu qua bãi mìn của giặc, cậu lính trẻ trong tiểu đội tên Định, quê ở vùng trung du, đã lặng lẽ rút chiếc dao găm đeo bên hông ra. Anh ngồi tựa vào một gốc cây đổ bên bờ sông, tỉ mỉ khắc lên báng gỗ chiếc súng trường dòng chữ: 'Máu có thể chảy, bến vượt không thể tắc'. Nét khắc bằng dao găm thời hoa lửa ấy sâu hoắm, dứt khoát như lời thề sắt đá của tuổi trẻ gửi vào thân súng.
Định đã anh dũng hy sinh ngay trong đêm đó khi dùng thân mình che chắn hỏa lực đại liên của địch cho đồng đội kéo bè vũ khí vượt sông thành công. Anh nằm lại với dòng sông Chảy ở tuổi hai mươi, nhưng khẩu súng mang lời thề của anh vẫn được đồng đội truyền tay nhau chiến đấu, trở thành biểu tượng bất tử của ý chí kiên cường, bất khuất của toàn đơn vị."



