CHIẾC ĐÈN CHAI THỦY TINH TRONG ĐỊA ĐẠO BÌNH GIÃ MÙA CHƯA DỨT TIẾNG SÚNG (1)
CHIẾC ĐÈN CHAI THỦY TINH TRONG ĐỊA ĐẠO BÌNH GIÃ MÙA CHƯA DỨT TIẾNG SÚNG
Nhân chứng kể lại: Cô Ngô Thị Hồng (Cựu y tá Dân công hỏa tuyến)
"Những năm chiến tranh khốc liệt, trạm xá dã chiến của chúng tôi rút sâu vào lòng hệ thống hầm ngầm vách sét của vùng đất đỏ Đông Nam Bộ. Giữa không gian chật hẹp, ngột ngạt và thiếu dưỡng khí dưới lòng đất, ánh sáng duy nhất để chúng tôi băng bó vết thương cho chiến sĩ và chăm sóc thương binh là ngọn đèn tự chế từ vỏ chai thuốc thủy tinh cũ.
Chúng tôi đổ dầu hỏa hoặc mỡ lợn vào chai, bấc được bện chặt từ những sợi gạc bạt bông y tế cũ. Dưới ánh đèn chai thời hoa lửa leo lét, khói đen tỏa ra khét lẹt bám đầy vách đất và mặt mũi ai nấy đều lem luốc muội than, nhưng ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt. Tôi thường phải khum hai bàn tay lại để che bớt ánh sáng hướng lên trên, tránh việc khói lọt ra ngoài lỗ thông hơi làm thám báo địch phát hiện.
Ngọn đèn chai nhỏ bé ấy dẫu yếu ớt nhưng đã thắp sáng lên niềm hy vọng sống mãnh liệt trong lòng đất. Nó là minh chứng cho một tinh thần kiên cường, dẫu trong bóng tối dày đặc của chiến tranh, con người vẫn hướng về ngày mai hòa bình rộng mở."



