CHIẾC ĐÈN CHAI THỦY TINH TRONG HẦM PHẪU THUẬT MƯỜNG KHƯƠNG
CHIẾC ĐÈN CHAI THỦY TINH TRONG HẦM PHẪU THUẬT MƯỜNG KHƯƠNG
Nhân chứng kể lại: Cô y sĩ Ngô Thị Hồng (Cựu quân y Sư đoàn 326)
Bối cảnh lịch sử: Mặt trận Mường Khương (Lào Cai) năm 1979 gánh chịu những trận đấu pháo dữ dội. Các trạm quân y dã chiến phải hoạt động trong điều kiện thiếu thốn ánh sáng và hoàn toàn cách ly với điện lưới.
"Căn hầm phẫu thuật dã chiến của chúng tôi được khoét sâu vào lòng đồi, trần hầm được gia cố bằng những thân cây rừng. Pháo tầm xa của địch nã về liên tục khiến đất cát trên trần hầm rơi xuống rào rào. Trong bóng tối dày đặc và ngột ngạt của lòng đất, ánh sáng duy nhất để chúng tôi thực hiện các ca phẫu thuật băng bó cho thương binh và ghi chép bệnh án là từ những chiếc đèn tự chế từ vỏ chai thủy tinh đựng thuốc kháng sinh Penicillin đã qua sử dụng.
Dầu thắp đèn được anh em chiến sĩ hậu cần rút ra từ bình nhiên liệu của những chiếc xe thiết giáp địch bị ta bắn cháy ngoài mặt trận, còn bấc đèn được bện chặt từ những sợi gạc y tế hỏng. Dưới ánh đèn chai thời hoa lửa leo lét, tỏa ra thứ khói đen khét lẹt làm mặt mũi ai nấy đen nhẻm, tôi phải khum hai bàn tay lại che chắn hướng gió để giữ cho ngọn lửa không bị tắt mỗi khi có tiếng nổ lớn ngoài bờ hào. Tôi tỉ mỉ lật từng trang sổ tay, ghi chép chính xác thông tin của từng thương binh.
Ngọn đèn dầu thủy tinh nhỏ bé ấy dẫu lung lay trước bão đạn nhưng đã thắp sáng căn hầm dã chiến, trở thành chứng nhân thầm lặng cho sự tận tụy, kiên cường của những người thầy thuốc áo vải nơi tuyến đầu lửa đạn biên cương."



