CHIẾC ĐÈN CHAI THUY TINH VÀ CA MỔ ĐẺ TRONG ĐỊA ĐẠO VĨNH MỐC
CHIẾC ĐÈN CHAI THUY TINH VÀ CA MỔ ĐẺ TRONG ĐỊA ĐẠO VĨNH MỐC
Nhân chứng kể lại: Nữ hộ sinh Lê Thị Hiền (Cựu dân quân địa đạo Vĩnh Mốc, Quảng Trị)
"Sống dưới lòng địa đạo Vĩnh Mốc những năm 1967 - 1968, đất đá rung chuyển ngày đêm vì bom tọa độ từ máy bay và pháo hạm đội Mỹ từ biển câu vào. Dưới lòng đất sâu gần 30 mét, thiếu oxy, thiếu ánh sáng, việc duy trì sự sống đã khó, việc đón những sinh linh mới chào đời lại càng là một thử thách nghẹt thở.
Đêm đó, một sản phụ trong địa đạo chuyển dạ sinh khó, băng huyết nặng. Trạm y tế dưới hầm chỉ có những chiếc đèn chai thủy tinh tự chế (làm từ lọ thuốc kháng sinh loại lớn, đổ dầu hỏa và bện bấc dù). Để có đủ ánh sáng cho tôi và bác sĩ xử lý bóc rau nhân tạo, ba chị em du kích đã đứng vây quanh, dùng những chiếc gương soi nhỏ xíu của con gái để phản chiếu luồng sáng leo lét từ ngọn đèn chai vào đúng vị trí thao tác.
Ngọn đèn chai thủy tinh thời hoa lửa đêm hôm ấy tỏa khói đen kịt làm cay xè mắt mũi, nhưng không một ai chớp mắt hay dịch chuyển vị trí gương. Tiếng khóc chào đời của đứa trẻ vang lên trong lòng địa đạo giữa tiếng bom nổ ầm oành bên trên chính là bài ca chiến thắng kỳ diệu nhất của sự sống trước cái chết."



