CHIẾC ĐÈN DẦU
CHIẾC ĐÈN DẦU
Đêm anh Lâm lên đường, mẹ thắp một ngọn đèn dầu trước hiên nhà. Ánh sáng nhỏ bé soi rõ khuôn mặt anh trong những giây phút cuối trước khi rời quê.
“Bao giờ con về, mẹ vẫn để đèn chờ,” mẹ nói.
Lâm cười:
“Con sẽ về trước khi đèn tắt.”
Nhưng chiến tranh kéo dài hơn mọi người tưởng.
Những lá thư anh gửi về chỉ vỏn vẹn vài dòng, lúc kể chuyện đồng đội, lúc hỏi thăm mẹ. Trong lá thư cuối cùng, anh viết: “Mẹ nhớ giữ sức khỏe. Con chỉ mong ngày trở về được nhìn thấy ngọn đèn trước hiên.”
Rồi không còn lá thư nào nữa.
Mẹ vẫn thắp đèn mỗi tối.
Năm tháng trôi qua, mái tóc mẹ bạc dần. Ngọn đèn cũ cũng đã nhiều lần được sửa lại, nhưng chưa một đêm nào tắt sớm.
Một ngày, hòa bình trở về với làng quê.
Mẹ ngồi trước hiên, nhìn những đứa trẻ chạy chơi ngoài đường. Bà biết Lâm sẽ không về nữa, nhưng vẫn thắp ngọn đèn như một thói quen.
Một người hàng xóm hỏi:
“Bác còn chờ anh ấy sao?”
Mẹ mỉm cười:
“Không. Tôi thắp cho những người đã đi xa.”
Ánh đèn nhỏ soi xuống con đường làng.
Trong ánh sáng ấy, mẹ thấy quê hương bình yên, thấy những mái nhà còn khói bếp và nghe tiếng trẻ con cười.
Bà khẽ nói:
“Con ơi, cuối cùng quê mình cũng sáng đèn rồi.”
Đêm ấy, ngọn đèn vẫn cháy.
Nhưng lần đầu tiên, đó không còn là ánh đèn của chờ đợi.
Đó là ánh đèn của ngày hòa bình.


