Chiếc Đèn Dầu Không Bao Giờ Tắt
Mùa đông năm 1967, tại một bệnh xá dã chiến nằm sâu trong cánh rừng miền Đông Nam Bộ, tiếng bom nhiều lúc làm rung chuyển cả mái lán. Những thương binh được đưa về liên tục, khiến đội ngũ quân y gần như thức trắng suốt nhiều đêm liền.
Y tá trẻ Lê Thị Hương, hai mươi hai tuổi, quê ở Nghệ An, luôn đặt trên bàn làm việc một chiếc đèn dầu nhỏ.
Chiếc đèn đã theo cô từ những ngày đầu vào chiến trường.
Bầu đèn bằng thủy tinh đã ám khói.
Thân đèn nhiều chỗ móp méo.
Nhưng ngọn lửa vẫn cháy đều.
Mỗi tối.
Khi màn đêm buông xuống.
Hương lại châm thêm dầu.
Đặt chiếc đèn giữa bàn.
Ánh sáng vàng dịu.
Soi từng cuộn băng.
Từng lọ thuốc.
Từng vết thương cần được chăm sóc.
Có những đêm.
Dầu gần cạn.
Cô hạ nhỏ tim đèn.
Để ánh sáng đủ dùng.
Mà vẫn kéo dài đến sáng.
Một chiến sĩ bị thương nặng.
Khẽ mở mắt.
Nhìn ánh đèn.
Rồi thì thầm:
"Thấy."
"Đèn còn."
"Tôi biết."
"Mình."
"Chưa."
"Bị bỏ."
Hương mỉm cười.
Nắm nhẹ bàn tay anh.
"Chúng tôi."
"Ở đây."
"Đến khi."
"Anh khỏe."
Ngoài lán.
Mưa rừng vẫn rơi không ngớt.
Nhưng trong bệnh xá.
Ngọn đèn chưa một lần tắt.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai, người luôn giữ vững niềm tin và ý chí trong những hoàn cảnh gian khó nhất.
Ông nói:
"Ánh sáng."
"Có thể."
"Nhỏ."
"Nhưng."
"Nếu."
"Được giữ."
"Sẽ soi."
"Đường."
"Cho rất."
"Nhiều người."
Hương nhìn ngọn lửa lay động.
Cô hiểu rằng.
Điều giữ người bệnh vững lòng.
Không chỉ là thuốc men.
Mà còn là sự hiện diện của những con người không bao giờ từ bỏ họ.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hương trở về quê làm điều dưỡng tại bệnh viện huyện.
Chiếc đèn dầu năm xưa được bà đặt trên giá sách trong phòng làm việc.
Nó không còn được thắp mỗi đêm.
Nhưng vẫn được lau chùi cẩn thận.
Một hôm.
Một nữ điều dưỡng trẻ hỏi:
"Cô ơi."
"Sao cô."
"Giữ."
"Chiếc đèn."
"Cũ này?"
Hương mỉm cười.
Bà khẽ vuốt lớp kính đã ngả màu.
"Vì chiếc đèn này."
"Từng soi."
"Không chỉ."
"Vết thương."
"Mà còn."
"Thắp."
"Niềm hy vọng."
"Cho rất."
"Nhiều người."
Ngoài ô cửa, nắng sớm tràn vào hành lang bệnh viện.
Tiếng trẻ em cười nói vang lên trong khuôn viên.
Hương nhìn dòng người qua lại.
Bà hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những ngọn lửa nhỏ âm thầm cháy suốt đêm để giữ lại sự sống. Chiếc đèn dầu ấy không chỉ mang đến ánh sáng, mà còn là biểu tượng của lòng nhân ái, sự tận tụy và niềm tin vào ngày mai bình yên.



