Bài viết

CHIẾC ĐÈN DẦU TRONG ĐÊM

CHIẾC ĐÈN DẦU TRONG ĐÊM

Lào Cai13/05/2026Đoàn xã Thác Bà (Đoàn xã Thác Bà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Đặng Quang Thành kể rằng, ngày ấy khó khăn lắm. Có những tối mất điện cả xóm, gió từ ngoài sông thổi hun hút qua những mái nhà đơn sơ. Trong căn nhà nhỏ, chỉ có một chiếc đèn dầu leo lét đặt giữa bàn. Ánh sáng yếu ớt đến mức muốn đọc được một dòng chữ cũng phải cúi thật sát. Nhưng lạ là chính trong những tháng ngày thiếu thốn ấy, người ta lại sống với nhau bằng nhiều yêu thương hơn. Bác bảo hồi đó, thanh niên trong xóm cứ tối đến lại tập trung ở sân nhà văn hóa. Người thì mang theo cây đàn cũ, người cầm cuốn sổ ghi bài hát, có người chỉ đơn giản là đến để ngồi nghe. Họ nói chuyện về quê hương, về ước mơ, về những điều rất giản dị nhưng đầy hy vọng. Không có điện thoại. Không có mạng xã hội. Nhưng lại có những cuộc trò chuyện kéo dài đến khuya mà chẳng ai thấy chán. Có lần trời mưa lớn, nước tràn cả sân, ai cũng nghĩ buổi sinh hoạt hôm ấy sẽ nghỉ. Vậy mà bác vẫn thấy từng người đội mưa đến. Có người còn ôm theo chiếc đèn dầu để thắp sáng cả gian phòng. “Ngày ấy nghèo thật, nhưng lòng người thì lúc nào cũng ấm”, bác cười. Bây giờ, mọi thứ đã đổi thay rất nhiều. Đường làng sáng hơn, cuộc sống đủ đầy hơn. Nhưng đôi khi, giữa nhịp sống vội vã hôm nay, người ta lại nhớ cái ánh đèn dầu cũ năm nào — thứ ánh sáng nhỏ bé nhưng từng sưởi ấm cả một thời tuổi trẻ. Và có lẽ, “Thời Hoa Lửa” không chỉ là ký ức về một thời gian khó, mà còn là nơi lưu giữ những tháng năm con người sống chân thành với nhau nhất.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn