CHIẾC ĐÈN DẦU TRONG ĐÊM
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người mẹ thường thức khuya chờ tin con.
Trong căn nhà nhỏ, bà để một chiếc đèn dầu sáng bên cửa.
Mỗi đêm, ánh đèn hắt ra con đường.
Người hàng xóm hỏi:
“Bác không ngủ sao?”
Bà đáp:
“Biết đâu hôm nay nó về.”
Ngày này qua ngày khác.
Chiếc đèn vẫn được thắp.
Nhưng người con không trở về.
Sau khi nhận tin con hy sinh, bà vẫn giữ chiếc đèn.
Mỗi tối, bà không còn chờ tiếng bước chân.
Nhưng đôi khi vẫn thắp lên.
Một người cháu hỏi:
“Bà thắp đèn để làm gì?”
Bà nói:
“Để nhà sáng.”
Đứa trẻ không hiểu.
Sau này lớn lên, nó mới biết chiếc đèn ấy từng là biểu tượng của sự chờ đợi.
Nó không chỉ chiếu sáng căn nhà.
Nó chiếu sáng một niềm hy vọng mà người mẹ đã giữ trong những năm tháng dài.
Chiếc đèn cũ cuối cùng cũng hỏng.
Gia đình thay bằng một bóng điện.
Nhưng chiếc đèn dầu vẫn được cất trong tủ.
Nó đã không còn dùng được.
Nhưng không ai muốn bỏ.
Bởi có những đồ vật không được giữ vì công dụng.
Chúng được giữ vì câu chuyện.
Một chiếc đèn nhỏ đã chứng kiến những đêm dài của một người mẹ.
Và ánh sáng ấy trở thành một phần ký ức của gia đình.



