Cựu Thanh niên xung phong

CHIẾC ĐÈN DẦU TRONG ĐÊM LÀNG - NĐC

Hà Tĩnh10/04/2026Lê Thị Huyền Vy (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, cuộc sống của người dân chúng tôi luôn gắn liền với cảnh vừa sản xuất, vừa giữ bí mật cho cán bộ hoạt động.

Làng tôi khi ấy có một quy ước rất quan trọng: mỗi nhà cơ sở đều dùng đèn dầu làm tín hiệu an toàn. Khi đèn đặt ở cửa sổ và cháy sáng bình thường nghĩa là không có địch; nếu đèn bị úp xuống hoặc tắt đột ngột, nghĩa là phải cảnh giác ngay.

Tôi còn nhớ một đêm mùa đông, trời rét cắt da cắt thịt. Gió thổi qua những rặng tre kêu xào xạc. Tôi đang ngồi vá lại chiếc áo thì nghe tiếng chó sủa dồn dập từ đầu làng.

Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vội nhìn ra ngoài. Từ xa, tôi thấy có bóng người lạ đang tiến vào.

Không chần chừ, tôi lập tức thổi tắt ngọn đèn dầu trên bàn, rồi chạy sang nhà bên cạnh báo hiệu.

Chỉ trong vài phút, cả khu vực đã hiểu rằng có tình huống nguy hiểm.

Một cán bộ đang ở trong làng lập tức được đưa xuống hầm bí mật phía sau vườn.

Khi tôi quay lại, tim đập rất mạnh. Nhưng tôi phải giữ bình tĩnh, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Không lâu sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Lính Pháp đã vào làng.

Chúng soi đèn khắp nơi, kiểm tra từng nhà. Ánh đèn pin quét qua cửa nhà tôi, nhưng vì mọi thứ đã được chuẩn bị trước, chúng không phát hiện ra điều gì bất thường.

Sau một lúc, chúng rút đi.

Cả làng thở phào nhẹ nhõm.

Hôm sau, cán bộ được cứu an toàn trở lại, ông nắm chặt tay tôi và nói:
‘Chỉ một ngọn đèn tắt đúng lúc cũng có thể cứu được cả một nhiệm vụ.’

Tôi không nói gì nhiều, chỉ thấy trong lòng vừa tự hào vừa xúc động.

Sau này, chiến tranh qua đi, tôi vẫn giữ lại chiếc đèn dầu cũ ấy. Nó không còn sáng nữa, nhưng đối với tôi, nó là một phần ký ức không thể quên.

Nó nhắc tôi nhớ rằng trong những năm tháng khói lửa, đôi khi sự sống còn chỉ phụ thuộc vào những tín hiệu rất nhỏ – một ngọn đèn, một ánh mắt, hay một hành động kịp thời.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn