Cựu chiến binh

Chiếc đèn dầu trong đêm trực

Trong những đêm dài canh gác bảo vệ làng, một dân quân trẻ luôn mang theo chiếc đèn dầu nhỏ để quan sát và cảnh giới. Dù mưa gió hay lạnh giá, anh vẫn kiên trì làm nhiệm vụ, giúp phát hiện kịp thời nguy hiểm và giữ an toàn cho người dân.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, làng quê nhỏ bên bờ sông thuộc tỉnh Nam Định thường xuyên phải sống trong cảnh đề phòng.

Ban ngày, người dân làm ruộng, chăm sóc gia đình.

Ban đêm, nhiều thanh niên trong làng thay phiên nhau trực gác.

Ông Đỗ Văn Tài khi ấy mới hai mươi tuổi.

Ông được giao nhiệm vụ canh gác tại một điểm cao gần bờ sông.

Nhiệm vụ của ông là quan sát mọi động tĩnh lạ trong khu vực.

Để phục vụ cho công việc, ông luôn mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ.

Chiếc đèn ấy không sáng rực như đèn điện.

Ánh sáng của nó yếu và vàng nhạt.

Nhưng trong đêm tối, nó là nguồn sáng quý giá.

Một buổi tối mùa đông, gió lạnh thổi mạnh từ ngoài sông vào.

Mưa phùn bay lất phất.

Không khí lạnh khiến tay chân tê buốt.

Ông Tài khoác chiếc áo mỏng, đứng bên chòi gác.

Chiếc đèn dầu đặt cạnh ông, ánh sáng leo lét trong gió.

Đêm trôi qua chậm chạp.

Không gian xung quanh yên tĩnh.

Chỉ nghe thấy tiếng gió thổi qua những hàng tre.

Thỉnh thoảng, ông đưa mắt nhìn ra phía bờ sông.

Kiểm tra từng bóng cây, từng con thuyền.

Giữa đêm khuya, khi mọi người trong làng đang ngủ say, ông vẫn tỉnh táo.

Bất chợt, ông nhận thấy một bóng đen lạ xuất hiện phía xa.

Ban đầu, ông nghĩ đó là một con thuyền đánh cá.

Nhưng khi quan sát kỹ hơn, ông thấy chiếc thuyền di chuyển rất chậm và không bật đèn.

Điều đó khiến ông nghi ngờ.

Ông cầm chiếc đèn dầu, che bớt ánh sáng bằng tay để không bị lộ.

Nhẹ nhàng bước xuống khỏi chòi gác.

Ông tiến lại gần hơn để quan sát.

Chiếc thuyền vẫn tiếp tục tiến về phía bờ.

Không có tiếng người nói.

Không có ánh đèn.

Ông lập tức quay lại chòi gác.

Thổi còi báo động cho các dân quân khác.

Chỉ vài phút sau, nhiều người trong làng đã thức dậy.

Họ tập trung lại để kiểm tra khu vực.

Khi đến gần bờ sông, họ phát hiện chiếc thuyền lạ chở theo những vật dụng khả nghi.

Nhờ sự cảnh giác của ông Tài, nguy cơ đã được phát hiện kịp thời.

Sau sự việc ấy, nhiều người trong làng đến cảm ơn ông.

Một cụ già nói:

"Chiếc đèn dầu của cháu tuy nhỏ, nhưng đã soi sáng cho cả làng."

Ông Tài chỉ mỉm cười.

Ông hiểu rằng nhiệm vụ của mình là bảo vệ sự bình yên cho quê hương.

Nhiều năm sau, chiếc đèn dầu ấy vẫn được ông giữ lại.

Mỗi khi nhìn thấy nó, ông lại nhớ đến những đêm trực dài giữa gió lạnh.

Những đêm mà ánh sáng nhỏ bé ấy đã giúp ông hoàn thành nhiệm vụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn