Chiếc Đèn Dầu Trong Hầm Chữ A
Một chiến sĩ thông tin liên lạc giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt đã giữ vững đường dây liên lạc trong trận mưa bom kéo dài. Giữa khói lửa, một chiếc đèn dầu nhỏ trở thành biểu tượng của ý chí và trách nhiệm.
Năm 1972, tại một vùng rừng miền Trung, chiến sĩ thông tin Nguyễn Văn Hòa vừa tròn hai mươi ba tuổi. Công việc của anh là bảo đảm đường dây liên lạc giữa sở chỉ huy và đơn vị phía trước. Mùa mưa năm ấy đến sớm. Đất đỏ quánh lại dưới chân người đi. Dây điện thoại liên tục đứt vì pháo kích. Đêm nào Hòa cũng mang cuộn dây, chiếc kìm và cây đèn pin nhỏ đi giữa rừng để nối lại tín hiệu. Một chiều cuối tháng tám, bom rơi dữ dội hơn thường lệ. Đường dây liên lạc bị cắt ở nhiều điểm. Nếu không nối lại kịp, đơn vị phía trước sẽ không nhận được chỉ thị. Hòa cùng đồng đội là Lê Quốc Bình khoác áo mưa lao ra khỏi hầm. — Phải nối cho bằng được! — Bình hét lớn giữa tiếng nổ. Hai người men theo đường dây. Mưa quất rát mặt. Đất đá còn nóng sau loạt bom vừa dội xuống. Đi được gần một cây số, họ phát hiện dây bị đứt cạnh một gốc cây lớn vừa bị sức ép bom làm bật rễ. Bình giữ đèn pin, Hòa nhanh tay nối dây. Bất ngờ một loạt pháo khác dội xuống. — Xuống hố! — Bình kéo mạnh tay Hòa. Mặt đất rung lên dữ dội. Khi tiếng nổ lắng xuống, chiếc đèn pin đã hỏng. Bóng tối phủ kín cánh rừng. Trở về hầm chữ A gần đó, Hòa nhìn thấy một chiếc đèn dầu cũ đặt trong góc. Anh châm lửa. Ánh sáng vàng nhỏ bé run lên giữa không gian tối đặc. — Đi tiếp thôi. — Hòa nói. Hai người cầm chiếc đèn dầu che trong áo mưa, lần theo đoạn dây còn lại. Gần nửa đêm, tín hiệu liên lạc được khôi phục. Từ đầu dây bên kia vang lên giọng người trực máy: — Nghe rõ rồi! Nghe rõ rồi! Bình cười lớn. Hòa ngồi bệt xuống đất, nước mưa chảy dọc khuôn mặt lấm bùn. Nhiều năm sau chiến tranh, ông Nguyễn Văn Hòa vẫn giữ chiếc đèn dầu cũ ấy trên bàn làm việc trong ngôi nhà nhỏ. Mỗi khi con cháu hỏi vì sao không bỏ đi, ông thường cười: — Có những thứ soi sáng một đêm. Có những thứ soi sáng cả một đời. Chiếc đèn dầu năm ấy không chỉ giúp giữ thông đường dây liên lạc, mà còn giữ lại trong lòng người lính niềm tin để bước qua những tháng năm khốc liệt nhất của thời hoa lửa.



