CHIẾC ĐÈN DẦU TRONG KÝ ỨC CỦA NỘI
Trong căn nhà nhỏ của nội tôi, có một góc trang trọng đặt chiếc đèn dầu đồng đã xỉn màu theo thời gian. Nội quý nó lắm, mỗi lần lau chùi, đôi mắt nội lại xa xăm như nhìn về một miền ký ức rất xa. Với tôi, đó chỉ là một món đồ cổ, nhưng với nội, đó là cả một câu chuyện về tình người và lòng quả cảm trong những năm tháng thanh niên xung phong "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Nội kể, năm đó nội mới mười tám tuổi, cái tuổi đẹp nhất của người con gái. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, nội cùng bao bạn bè đồng trang lứa rời lũy tre làng, tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Đơn vị của nội được giao nhiệm vụ san lấp hố bom, bảo đảm mạch máu giao thông trên tuyến đường Trường Sơn khốc liệt. "Ở đó không có hoa hồng, chỉ có tiếng máy bay gầm rú và mùi thuốc súng khét lẹt", nội bùi ngùi nhớ lại.
Câu chuyện xúc động nhất mà nội vẫn thường kể là về chị Hà – tiểu đội trưởng của nội. Chị Hà hơn nội hai tuổi, quê ở tận vùng đất miền Trung nắng cháy. Trong một trận oanh tạc dữ dội của máy bay địch vào cuối năm 1971, tiểu đội của nội đang làm nhiệm vụ lấp hố bom để đoàn xe vận tải kịp qua trước lúc bình minh. Bom đạn cày xới mặt đường, không khí đặc quánh khói bụi. Khi tiếng máy bay vừa dứt, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, chị Hà đã đẩy nội ngã nhào xuống một cái rãnh bên đường, còn chị thì bị đất đá vùi lấp.
Nội và đồng đội đã điên cuồng đào bới trong đêm tối. Khi tìm thấy chị, chị chỉ còn hơi thở yếu ớt. Trước lúc nhắm mắt, chị Hà nắm chặt tay nội, chỉ tay về phía chiếc túi nhỏ có chiếc đèn dầu đồng và thầm thì: "Nội giữ lấy... mai này hòa bình... thắp lên cho chị... nhìn thấy quê hương...". Câu nói ấy đã theo nội suốt những năm tháng còn lại của cuộc chiến và cả khi đất nước đã thanh bình.
Chiếc đèn ấy không chỉ là vật kỷ niệm của một người chị, người đồng đội, mà nó còn là biểu tượng cho tinh thần thép của những "đóa hoa trên đá". Nội kể rằng, vào những đêm rừng già tối tăm, ánh sáng nhỏ nhoi từ chiếc đèn ấy đã giúp các cô gái trẻ viết những dòng thư vội vã gửi về gia đình, giúp họ khâu lại những chiếc áo sờn vai cho anh bộ đội hành quân qua trạm. Giữa cái chết cận kề, tình người, tình đồng chí lại ấm áp và rực rỡ hơn bao giờ hết. Họ chia nhau miếng lương khô cuối cùng, cùng hát vang bài ca cách mạng để át đi tiếng bom rơi.
Chiến tranh qua đi, nội trở về với những vết thương trên cơ thể và những nỗi đau trong lòng. Những người bạn năm xưa của nội, có người may mắn trở về, có người đã nằm lại mãi mãi nơi rừng sâu núi thẳm. Mỗi năm đến ngày Thương binh - Liệt sĩ, nội lại thắp chiếc đèn dầu ấy lên, đặt cạnh mâm cơm cúng đồng đội. Ánh lửa bập bùng như tái hiện lại hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong dũng cảm, trẻ trung và đầy nhiệt huyết.
Nghe câu chuyện của nội, tôi hiểu rằng hòa bình mà chúng tôi đang có hôm nay đã được đổi bằng xương máu, bằng tuổi thanh xuân của những người như nội, như chị Hà. Những tấm gương anh hùng ấy không hề xa lạ, họ chính là người thân, là những người bà, người ông giản dị quanh ta. Họ đã sống và chiến đấu với một lý tưởng cao đẹp: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Cảm ơn câu chuyện của nội đã giúp tôi thêm yêu quê hương và trân trọng cuộc sống hiện tại. Tôi tự hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh. Câu chuyện về chiếc đèn dầu và những cô gái thanh niên xung phong sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn tôi, nhắc nhở tôi về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc.



