CHIẾC ĐÈN DẦU TRONG LÁN TRẠI

Những năm làm đường Thuận Hải ở Cốc Ly, điều kiện sinh hoạt của thanh niên xung phong vô cùng thiếu thốn. Ban ngày làm đường, tối đến mọi người lại quây quần trong những lán tre đơn sơ giữa núi rừng.
Bác Phan Kế Toại vẫn thường nhớ nhất ánh đèn dầu leo lét trong đêm. Mỗi tối sau giờ làm, anh em thanh niên lại ngồi quanh chiếc bàn gỗ nhỏ, người vá áo, người hong giày, người kể chuyện quê nhà.
Bác Toại khi ấy còn trẻ nhưng rất vui tính. Thấy đồng đội mệt mỏi, bác thường kể chuyện hài để mọi người cười quên đi cái lạnh vùng cao.
Có lần trời mưa cả tuần, củi ướt hết, ai cũng buồn vì không nấu cơm được ngon. Bác Toại liền đùa:
“Không sao, mai sau có đường đẹp rồi kể lại chắc ai cũng tưởng mình đi chiến dịch lớn.”
Cả lán bật cười vang giữa đêm mưa.
Nhiều năm sau, khi kể lại chuyện ấy cho đoàn viên thanh niên, bác vẫn cười hiền:
“Ngày ấy nghèo thật, nhưng tình người thì giàu lắm.”
Với bác, ký ức đẹp nhất không phải những thành tích lớn lao, mà là những tháng ngày thanh xuân được sống giữa tình đồng đội chân thành.


