Chiếc Đèn Hoa Kỳ Và Những Đêm Học Nghị Quyết
Trong những căn hầm bí mật nội đô, ánh sáng là điều xa xỉ. Để các cán bộ có thể đọc tài liệu và họp bàn, chúng tôi dùng những chiếc đèn Hoa Kỳ nhỏ xíu, bấc đèn được cắt tỉa sao cho ánh sáng chỉ vừa đủ soi rõ con chữ mà không hắt lên vách hầm. Phía trên hầm, tôi luôn chuẩn bị sẵn những tấm màn che tối màu và một nồi cá kho bốc khói nghi ngút để át đi mùi dầu hỏa.
Tôi nhớ những đêm mưa tầm tã, lính ngụy đi tuần tra rầm rập trên đường nhựa ngay trước cửa nhà. Dưới hầm, 3-4 đồng chí vẫn chăm chú đọc nghị quyết, bàn kế hoạch đánh bốt. Có lần, chiếc đèn bị hết dầu giữa chừng, tôi phải giả vờ dậy nấu cháo đêm cho con để lén châm thêm dầu vào đèn, rồi thông qua một cái phễu nhỏ gắn ở khe tường để đưa xuống hầm.
Ngọn lửa đèn Hoa Kỳ ấy tuy nhỏ nhưng lại mang sức mạnh kỳ diệu. Nó soi sáng lý tưởng, sưởi ấm lòng người chiến sĩ giữa những ngày bị vây hãm. Nhiều đồng chí sau này trở thành lãnh đạo cao cấp, ngày hòa bình quay lại vẫn nắm tay tôi bảo: "Nhờ ngọn đèn của mẹ mà chúng con không bị lạc lối trong bóng tối". Với tôi, ngọn đèn ấy chính là biểu tượng của tình dân, luôn cháy bền bỉ và lặng lẽ để thắp sáng con đường cách mạng.



