Chiếc đèn ngoài bến đò
Chiếc đèn ngoài bến đò
Sau chiến tranh, ông Phúc vẫn giữ thói quen thắp một chiếc đèn nhỏ ngoài bến đò mỗi tối.
Không còn những chuyến đò đêm như trước, nhưng ông vẫn làm vậy.
Có người hỏi:
“Thắp cho ai?”
Ông đáp:
“Cho quen.”
Nhưng thực ra, ông nhớ những đêm chèo đò năm xưa — khi ánh sáng nhỏ ấy là tín hiệu, là điểm tựa giữa dòng sông tối.
Chiếc đèn không sáng xa, nhưng đủ để người trên đò biết mình đang ở đâu.
Giờ đây, nó chỉ còn là một ánh sáng lặng lẽ.
Nhưng với ông, nó giữ lại một phần của quá khứ.



