CHIẾC ĐÈN NGỦ TỪ VỎ CỦA QUẢ LỰU ĐẠN CẦU M67
CHIẾC ĐÈN NGỦ TỪ VỎ CỦA QUẢ LỰU ĐẠN CẦU M67
Trong căn hầm giải phẫu dã chiến nằm sâu dưới rặng tràm rậm rạp ở chiến khu Đ, ánh sáng luôn là điều xa xỉ. Để có đèn rọi cho các bác sĩ khâu vết thương ban đêm, anh chiến sĩ hộ lý tên nam đã có một sáng kiến độc đáo. Anh lấy một vỏ quả lựu đạn cầu M67 phế liệu thu được, cưa bỏ phần chốt và lấy hết thuốc nổ bên trong ra. Sau đó, nam luồn một sợi bấc dệt từ vải bạt rách qua miệng quả lựu đạn, đổ đầy dầu tra máy vào lòng sắt rỗng. Khi thắp lên, ngọn lửa phát ra ánh sáng vàng dịu, vừa đủ để soi rõ từng đường kim mũi chỉ của người thầy thuốc dũng cảm. Chiếc đèn vỏ lựu đạn nhỏ gọn, có phần chụp che ánh sáng khéo léo để tránh máy bay trinh sát giặc phát hiện đêm tối. Suốt nhiều mùa chiến dịch gian khổ, ngọn đèn tự chế ấy đã đồng hành cùng các y bác sĩ giành lại sự sống cho thương binh. Vật dụng mang danh hủy diệt nay lại thắp lên thứ ánh sáng nhân văn, sưởi ấm căn hầm lạnh lẽo đầy mùi máu và thuốc mê. Kỷ vật thời hoa lửa ấy mãi ngời sáng như một biểu tượng của trí tuệ và tấm lòng vì đồng đội thương yêu.



