CHIẾC ĐÈN ỐNG BƠ VÀ LỚP HỌC TOÁN NƠI CỬA TRẠM
CHIẾC ĐÈN ỐNG BƠ VÀ LỚP HỌC TOÁN NƠI CỬA TRẠM
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Hải (Cựu chiến binh Binh trạm 32, Đường Trường Sơn)
"Mùa đông năm 1971, tại một trạm giao liên nằm sâu trong rừng già Quảng Bình, đơn vị chúng tôi đón một đoàn tân binh phần lớn là sinh viên trường Đại học Tổng hợp vừa rời ghế nhà trường. Đêm đó, sương muối buông dày, tiếng bom tọa độ nổ rền vang phía bên kia vách núi, anh em không ngủ được vì lạnh và hồi hộp trước giờ vào tuyến lửa.
Cậu sinh viên khoa Toán tên Thành đã nhặt một chiếc vỏ ống bơ sữa đặc cũ, đổ đầy dầu hỏa, dùng giẻ lau súng làm bấc để chế một ngọn đèn dầu dã chiến. Dưới ánh sáng leo lét, tù mù bám đầy muội than, Thành dùng một chiếc que củi vạch lên nền đất cát cửa hầm một hệ phương trình phức tạp để giảng giải cho mấy anh em chiến sĩ trẻ về cách tính quỹ đạo rơi của bom bi và tọa độ an toàn khi chạy qua trọng điểm.
Mấy cái đầu xanh chụm lại quanh chiếc đèn ống bơ thời hoa lửa, chăm chú nhìn từng nét vẽ trên đất như thể đang ngồi giữa giảng đường đại học. Lớp học toán dã chiến giữa rừng đêm năm ấy không có bảng đen phấn trắng, chỉ có niềm say mê tri thức và sự lạc quan kỳ lạ của tuổi trẻ, biến nỗi sợ hãi đạn bom thành những con số, những định lý kiên cường."



