Bài viết

Chiếc Đèn Pin

Ninh Bình05/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giao Thuỷ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giao Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bùi Văn Nam được cấp một chiếc đèn pin nhỏ để phục vụ công việc thông tin liên lạc ban đêm. Ban đầu, ánh sáng của nó rõ và mạnh. Nhưng theo thời gian, pin yếu dần. Ánh sáng không còn chiếu xa, chỉ đủ soi một khoảng nhỏ trước mặt. Một người nhìn thấy, nói:
“Đèn thế này thì dùng sao được?” Nam bật thử, ánh sáng le lói:
“Còn sáng là còn dùng.” Anh không bật liên tục, mà chỉ dùng khi thật cần thiết. “Bật ít thôi, giữ pin,” anh nói. Một đêm, khi phải kiểm tra lại đường dây trong rừng, trời tối, không trăng. Nam bật đèn pin, giữ thấp ánh sáng, lần theo dây. Có đoạn dây bị đứt. Anh cúi xuống, đưa đèn gần lại, ánh sáng yếu nhưng đủ để nhìn. Anh sửa lại chỗ nối, cẩn thận từng chút. Một đồng đội đứng bên cạnh, hỏi:
“Nhìn rõ không?” Nam gật đầu:
“Đủ.” Không cần sáng hơn, chỉ cần đủ để làm việc. Một lần khác, trong lúc di chuyển, đèn pin gần như tắt hẳn. Nam vỗ nhẹ, lắc pin. Ánh sáng bật lại, yếu hơn trước. Anh cười:
“Còn cố được.” Chiếc đèn pin trở thành thứ mà anh phải “làm việc cùng”, không chỉ sử dụng mà còn phải giữ gìn, điều chỉnh. Một người hỏi:
“Sao không xin cái khác?” Nam lắc đầu:
“Cái này… quen rồi.” Không phải vì không muốn đổi, mà vì anh đã biết cách dùng nó hiệu quả nhất. Sau chiến tranh, Bùi Văn Nam vẫn giữ chiếc đèn pin ấy. Dù không còn sáng, ông vẫn cất lại. “Không phải vì ánh sáng,” ông nói, “mà vì cách mình dùng nó.” Với ông, chiếc đèn pin yếu sáng không phải là thứ kém giá trị, mà là minh chứng cho sự tận dụng – khi trong hoàn cảnh khó khăn, con người học cách dùng những gì mình có một cách tốt nhất. Trong thời hoa lửa, đôi khi không cần ánh sáng mạnh, chỉ cần một chút đủ để nhìn thấy đường, là đã có thể đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn