CHIẾC ĐÈN PIN BA PIN VÀ TRẬN PHẪU SỐT RÉT ÁC TÍNH Ở NGÃ BA LÙM BÙM
CHIẾC ĐÈN PIN BA PIN VÀ TRẬN PHẪU SỐT RÉT ÁC TÍNH Ở NGÃ BA LÙM BÙM
Nhân chứng kể lại: Bác sĩ quân y Nguyễn Huy Hoàng (Cựu y sĩ Binh trạm 33, Đường dây 559)
"Mùa mưa năm 1971 ở ngã ba Lùm Bùm (đất Lào), muỗi rừng hung hãn như một thứ giặc vô hình. Trạm quân y của chúng tôi nằm sâu trong hang đá, tiếp nhận hàng chục ca sốt rét ác tính mỗi ngày. Giữa một đêm mưa bom dội liên hồi, cậu lính trẻ tên Minh đưa vào trạm trong tình trạng co giật mạnh, huyết áp tụt dốc, cần phải mở khí quản khẩn cấp để thông đường thở.
Đúng lúc đó, ngọn đèn bão bỗng phụt tắt vì hết dầu hỏa. Tôi chỉ còn duy nhất chiếc đèn pin ba pin của Trung Quốc, nhưng phần lò xo nắp sau bị rỉ sét do ngấm nước mưa nên đèn chập chờn. Cậu y tá trẻ tên Lâm không ngần ngại dùng hai hàm răng cắn chặt lấy phần đuôi đèn, dùng hai tay ép mạnh thân đèn vào ngực mình để dòng điện thông suốt.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin ba pin thời hoa lửa ấy rọi thẳng vào cổ họng bệnh nhân không lệch một ly suốt 15 phút nghẹt thở của ca tiểu phẫu. Minh được cứu sống, còn Lâm thì hai hàm răng mỏi nhừ, rướm máu. Những phát kiến và sự hy sinh nhỏ bé ấy dưới lòng hang sâu ngày ấy chính là cội nguồn của những điều kỳ diệu giữa chiến trường."



