Chiếc đèn pin bọc vải
Hồi đó tôi làm thông tin, thứ quý nhất là cái đèn pin nhỏ. Nhưng đèn pin mà sáng quá là lộ ngay, nên tôi bọc nó bằng mảnh vải đen, chỉ chừa một khe nhỏ như mắt mèo.
Đêm nào tôi cũng lần dây, kiểm tra máy. Trong rừng tối dày, tiếng lá rơi cũng nghe rõ. Có lần đang dò dây thì địch bắn pháo sáng. Trời sáng như ban ngày. Tôi lập tức úp đèn pin xuống đất, nằm im như khúc gỗ. Tim đập mạnh đến mức tôi sợ nó phát ra tiếng.
Khi pháo sáng tắt, tôi mới bò tiếp. Một đoạn dây bị đứt, nếu không nối kịp thì đơn vị phía trước sẽ không nhận được lệnh rút. Tôi ngồi trong hố bom, tay run run nối từng sợi đồng. Đèn pin bọc vải chỉ soi đủ thấy đầu ngón tay.
Nối xong, tôi áp tai nghe tiếng máy “rẹt…rẹt…”. Tín hiệu về lại. Tôi thở ra, tưởng như vừa thoát khỏi miệng hùm.
Sáng hôm sau cả đơn vị rút an toàn. Anh chỉ huy chỉ nói: “Nhờ cậu.”
Giờ tôi ở nhà, đèn điện sáng trưng. Nhưng đôi khi tôi vẫn nhớ thứ ánh sáng nhỏ xíu năm ấy – thứ ánh sáng cứu người bằng sự thầm lặng.



