Bài viết

Chiếc Đèn Pin Bọc Vải Đỏ

Một chiếc đèn pin nhỏ bọc vải đỏ để che ánh sáng đã giúp đơn vị giữ liên lạc trong những đêm bom rơi, trở thành kỷ vật mà ông Vũ Ngọc Hải luôn gìn giữ.

Gia Lai19/05/2026Siu Huy (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tuyến đường qua Quảng Bình bị đánh phá dữ dội ngày đêm. Ông Vũ Ngọc Hải lúc ấy là chiến sĩ thông tin, chuyên sửa chữa và giữ liên lạc cho các đơn vị vận tải. Công việc của lính thông tin thường diễn ra trong đêm. Để tránh máy bay phát hiện, mọi ánh sáng đều phải che kín. Đơn vị của ông chỉ có vài chiếc đèn pin cũ, đầu đèn được bọc bằng mảnh vải đỏ để ánh sáng yếu đi. Trong tổ của ông có anh Nguyễn Văn Phú, người rất khéo tay. Chính anh là người nghĩ ra cách dùng vải đỏ quấn quanh đèn để vừa đủ soi dây điện thoại mà không lộ vị trí. Một đêm mưa lớn, đường dây liên lạc bị bom cắt đứt ở gần trọng điểm. Nếu không nối lại kịp, đoàn xe phía sau sẽ không nhận được tín hiệu an toàn để di chuyển. Ông Hải và anh Phú mang theo cuộn dây cùng chiếc đèn pin bọc vải đỏ lao ra giữa mưa bom. Đất đá còn nóng, nhiều đoạn dây bị vùi sâu dưới bùn. Hai người phải bò dọc triền đồi để tìm điểm đứt. Ánh đèn đỏ yếu ớt chỉ đủ soi đôi bàn tay đầy bùn đất. Bất ngờ, tiếng máy bay rít lên trên đầu. Cả hai lập tức nằm ép xuống hố bom cũ, tắt đèn và nín thở. Sau đợt oanh tạc, anh Phú bật đèn trở lại rồi cười khẽ:
— “May cái đèn còn sống.” Đến gần sáng, đường dây cuối cùng cũng được nối xong. Từ đầu máy vang lên tiếng gọi rè rè quen thuộc khiến cả hai thở phào nhẹ nhõm. Nhiều năm sau chiến tranh, chiếc đèn pin ấy không còn sáng nữa, lớp vải đỏ cũng đã bạc màu. Nhưng ông Vũ Ngọc Hải vẫn giữ nó như một phần ký ức về những đêm lặng lẽ nối mạch thông tin giữa thời hoa lửa — nơi ánh sáng nhỏ bé ấy từng giúp biết bao đoàn quân đi qua an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn