Bài viết

Chiếc Đèn Pin Cuối Cùng

Trong một đêm tối không trăng, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin đã dẫn đường cho cả đơn vị, nhưng người cầm nó lại không thể đi đến cuối con đường.

Gia Lai29/04/2026Châu Minh Thắng (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Quang kể rằng, trong chiến tranh, bóng tối ban đêm vừa là nơi ẩn náu, vừa là thử thách nguy hiểm. Không có ánh sáng, một bước đi sai có thể rơi xuống vực, hoặc lạc vào vùng địch. Đơn vị ông từng phải hành quân xuyên rừng trong đêm để tránh máy bay trinh sát. Ánh sáng bị hạn chế tối đa, chỉ dùng khi thật cần thiết. Trong nhóm có một người lính tên là Đinh Văn Phú – người giữ chiếc đèn pin duy nhất còn hoạt động. “Chỉ bật khi cần,” Phú nói, “pin yếu lắm rồi.” Đêm đó, trời tối đến mức không nhìn rõ cả bàn tay trước mặt. Đường rừng lại trơn trượt sau mưa, nhiều đoạn dốc nguy hiểm. Phú đi đầu, thỉnh thoảng bật đèn pin trong vài giây để xác định lối đi, rồi tắt ngay. Ánh sáng nhỏ bé ấy trở thành “con mắt” của cả đội. Khi đến một đoạn đường hẹp men theo sườn núi, phía dưới là vực sâu, mọi người buộc phải đi từng người một. Phú bật đèn lâu hơn một chút, soi rõ từng bước. “Bám sát vào tôi,” anh nói. Từng người lần lượt đi qua. Đến gần cuối, khi chỉ còn lại vài người, bất ngờ đất dưới chân Phú sụt xuống. Ông Quang đứng ngay phía sau, chỉ kịp thấy ánh đèn chao đảo. “Phú!” – ông hét lên. Phú cố giữ thăng bằng, tay vẫn giơ cao chiếc đèn pin, soi sáng con đường cho những người phía sau. “Đi tiếp đi!” – anh nói lớn. Trong vài giây ngắn ngủi đó, ánh đèn vẫn sáng, chiếu rõ lối đi. Những người còn lại nhanh chóng vượt qua đoạn nguy hiểm. Rồi ánh sáng tắt. Mọi thứ chìm vào bóng tối. Họ không thể quay lại ngay trong đêm. Sáng hôm sau, khi quay lại tìm, họ chỉ thấy chiếc đèn pin nằm mắc lại trên một cành cây, đã tắt hẳn. Ông Quang nhặt nó lên, lòng nặng trĩu. Nhiều năm sau, ông vẫn giữ chiếc đèn pin ấy. Nó không còn sáng nữa, nhưng với ông, đó là ánh sáng không bao giờ tắt. “Có những người,” ông nói, “dùng ánh sáng của mình để soi đường cho người khác, dù biết rằng mình có thể không đi hết con đường đó.” Giữa thời hoa lửa, có những ánh sáng rất nhỏ. Nhưng chính chúng đã dẫn lối cho biết bao con người vượt qua bóng tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn