CHIẾC ĐÈN PIN KHÔNG BAO GIỜ BẬT
“Tôi mang theo một chiếc đèn pin… nhưng chưa bao giờ dám bật,” ông Nam nói, giọng trầm.
Năm 1968, ông làm nhiệm vụ trinh sát ban đêm. Trong ba lô luôn có một chiếc đèn pin nhỏ – vật dụng tưởng chừng rất cần thiết.
“Nhưng chỉ cần một tia sáng lóe lên… là có thể đổi bằng cả mạng sống,” ông kể.
Vì vậy, chiếc đèn pin ấy luôn nằm im, chưa một lần được sử dụng.
“Mỗi lần đi trong đêm tối, tôi chỉ lần theo cảm giác, theo tiếng động… và theo niềm tin,” ông nhớ lại.
Một đêm, trong lúc băng qua khu vực nguy hiểm, ông nghe thấy tiếng rên rất khẽ.
“Tôi lần theo… và thấy một đồng đội bị thương nặng, nằm lại trong bóng tối,” ông kể.
Người lính đó khẽ nói:
“Có đèn không… cho tôi nhìn lại lần cuối…”
Ông Nam sững lại.
Chiếc đèn pin vẫn ở trong tay ông. Chỉ cần bật lên… là có ánh sáng. Nhưng cũng có thể thu hút kẻ địch.
“Tôi đã do dự… rất lâu,” ông nghẹn giọng.
Cuối cùng… ông không bật.
Người đồng đội khẽ thở dài… rồi im lặng.
Ông Nam cúi đầu:
“Tôi đã giữ được bí mật… nhưng không giữ được một con người.”
Nhiều năm sau, ông vẫn giữ chiếc đèn pin ấy – nguyên vẹn, chưa từng sáng.
Ông khẽ nói:
“Trong chiến tranh, có những quyết định không có đúng – sai rõ ràng. Chỉ có những lựa chọn… mà ta phải mang theo suốt đời.”


