CHIẾC ĐÈN PIN MẮT ẾCH VÀ NÉT CHỮ TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN
CHIẾC ĐÈN PIN MẮT ẾCH VÀ NÉT CHỮ TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN
Nhân chứng kể lại: Bác Hoàng Long (Cựu thanh niên xung phong Đại đội 3, Đoàn 559)
"Nhiệm vụ của tiểu đội tôi là chốt giữ một cung đường vòng trên đường 20 Quyết Thắng, san lấp hố bom ngay sau khi máy bay Mỹ oanh tạc để thông đường cho xe qua. Ban ngày ngủ hầm, ban đêm thức trắng mặt đường làm việc. Thời gian duy nhất để viết thư về cho gia đình là những phút giải lao ngắn ngủi giữa các đợt bom nổ.
Để viết thư mà không làm lộ vị trí cho máy bay trinh sát 'Cây nhiệt đới' của địch, chúng tôi phải chui đầu vào trong ba lô, hoặc trùm kín chăn rách qua đầu, tay cầm chiếc đèn pin mắt ếch (loại đèn pin có nắp che bớt sáng, chỉ để lộ một khe nhỏ). Dưới vòm chăn ngột ngạt, nóng hầm hập, ánh sáng xanh lét của đèn pin soi rõ từng nét chữ nguệch ngoạc trên mảnh giấy bao thuốc lá hay lề tờ báo cũ.
Chúng tôi viết về những cánh rừng Trường Sơn đầy hoa chuối đỏ, viết về những đêm trăng đẹp, tuyệt nhiên không một chữ nào nói về sự khốc liệt hay cái chết. Những bức thư viết dưới ánh đèn pin mắt ếch thời hoa lửa ấy mang theo sự lạc quan kiên cường của tuổi trẻ, vượt qua hàng ngàn dặm bom đạn để mang niềm tin chiến thắng về cho những người mẹ, người chị nơi quê nhà."



